AnhTiBi

Pick your pen and start drawing

Life is to short to concern

Just Do It

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2022



Hôm nay là 1 quyển nó hơi chuyên ngành đối với việc mà mình đang theo đuổi. Và khi đọc xong thì thấy nó giống như Self help. Với những lời khuyên cũng như là chia sẻ của tác giả làm thế nào để có được sự sáng tạo trong công việc cũng như trong cuộc sống và các mối quan hệ nói chung. Hiển nhiên là sẽ không đi sâu và giông dài như các quyển self help khác, cách hành văn thì … khá là gần gũi, dễ hiểu và hài hước.

Tựa sách là “đánh cắp” nhưng mình nghĩ là 1 kiểu gây sự chú ý thôi, chứ nếu nói lịch sự là sự sao chép, học tập, dân dã là bắt chước á. Và đúng là trong nghệ thuật hoặc trong công việc thì không có cái gì đúng bản chất của nó là nguyên bản cả, tất cả là sự sao chép của những cái có sẵn, rồi độ nó lên, rồi trộn lẫn lại với nhau để cho ra 1 cái mới. Xong.

Và hiển nhiên là để được ghi nhận, đón nhận thì nó phải là 1 cái gì đó mới lạ và phù hợp với đám đông, và sau 1 quá trình ăn cắp, sao chép từ nhiều nguồn khác nhau rồi kết hợp với bản chất của mình thì nó mới thành ra cái mới và nó được gọi là sáng tạo, là của riêng mình. Mà đúng thật, sáng tạo nó không phải là cao siêu gì lắm đâu anh chị em, những cái chúng ta đang dùng hiện tại tính ra thì nó khá là … dễ, tuy nhiên để có được những cái dễ của hiện tại thì người tạo ra nó đã phải trải qua cả 1 quá trình nghiên cứu, học tập (tức sao chép).

Tuy nói về đánh cắp nhưng mà thời lượng dành cho việc định nghĩa và thuyết phục cũng như phân định rạch ròi giữa đánh cắp cho nó đúng và đánh cắp sai nó lại khá là ngắn. Những chương còn lại thì lại nói về cách làm việc cũng như học tập là sao cho nó hiệu quả thì nhiều hơn. 1 lần nữa, quyển sổ và cây viết được tác giả khuyến khích sử dụng rất nhiều trong cuộc sống. Máy tính, thứ gây xao nhãng thì tốt nhất là nên tránh xa, nó chỉ nên là công cụ để hỗ trợ mình trình bày và trau chuốt lại sản phẩm nhìn cho nó đẹp. Tiếc là chúng ta hầu như đều làm ngược lại.

Và sách dành cho dân nghệ thuật nhưng mà thật ra như đã nói ở trên, những gì tác giả chia sẻ có thể áp dụng cho tất cả các ngành nghề. Từ học sinh cho đến sinh viên, từ dân văn phòng cho đến công trường, từ người mẹ đang cho con bú hay đang chăm bạn trai đều có thể tham khảo được.

Ngoài ra không biết nguyên bản có được trình bày giống như vầy không, nhưng mà ông kẹ Tạ Quốc Kỳ Nam đã có được 1 bản hiệu đính nhìn khá là bắt mắt, dễ đọc, dễ theo dõi.

Ah, các bạn có thể search từ khoá “Steal like an artist” trên youtube để nghe tác giả chém gió cũng được nha.
Sách khá là hay và ngắn. Đọc đi các thanh niên.

Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2022


Hãy đọc để thấy mình đang hạnh phúc, hỡi các bạn đang có cơ thể khỏe mạnh và vẫn đang có thể lướt mạng xã hội bằng điện thoại hoặc máy tính.


Mình không biết kiểu truyện này có phải là ngôn tình hay không. Nhưng mà nó viết về tình yêu đôi lứa. Gặp rồi yêu, và trước khi yêu thì cả 2 đều bị … ung thư. Cả 2 biết rằng mình rồi sẽ đi sớm thôi. Vài tháng, vài năm hay vài ngày, án tử đã được thông báo, mỗi tội không biết ngày hành quyết.


Làm mình nhớ đến anh Hieu TV. Trong 1 tập podcast anh có nói về “Những mảnh đất mắc nhất thế giới”. Và các bệnh nhân ung thư, mình nghĩ họ sẽ trải qua rất là nhiều nơi đắt nhất. 1 câu lạc bộ đắt nhất, 1 căn phòng đắt nhất, 1 giường bệnh đắt nhất, 1 quyển sổ, thậm chí là vài trang giấy đắt nhất và còn nhiều thứ hơn nữa. Bởi lẽ, nó sẽ mãi nằm ở đó, chỉ ở đó, giang dở, cho dù có được hoàn thành thì cũng không phải hoàn toàn là do chính người đó thực hiện. Ai mà không có ước mơ, hoài bảo riêng của mình. Khả năng của mỗi con người là vô tận. Nhưng điều không may là họ cứ bị chi phối là họ sẽ ra đi. Ai rồi cũng đi thôi, nhưng mà họ đi sớm hơn, và khổ cái là biết mình sẽ đi nữa.


2 nhân vật chính của chúng ta cũng vậy. Hazel và Gus đẹp trai với điếu thuốc không bao giờ cháy. Ở độ tuổi vị thành niên, chưa được 20 tuổi. Họ có sợ không? Sợ chứ? Họ có nỗi sợ lớn lao khác không? Có chứ. Mình ước chừng nó còn lớn hơn những ng bình thường, nhưng mà đôi lúc lại nghĩ có khi họ quen rồi cũng nên. Họ có sợ bị quên lãng không? Nỗi sợ chung mà, đâu phải chỉ những người bình thường, lành lặn thì mới có khát khao được ghi nhớ mãi. Họ có muốn làm người hùng không? Có luôn. Họ có muốn yêu không? Có chứ. Nhưng gần như mọi thứ vẫn giang dở.


Và … cuộc đời họ thật ngắn ngủi.


Để rồi mình nhìn lại cuộc đời mình. Nếu như biết được ngày mai mình sẽ mất đi, không còn tồn tại nữa. Thì mình sẽ làm gì? Mình có còn giết thời gian như giờ không? Có còn rãnh nữa không, có còn than thân trách phận, trách trời trách đất, còn hờn dỗi không? Hay là sẽ lao đầu vào làm những điều mà mình thật sự muốn làm nhất? Nói yêu những người mình yêu nhất, những chuyện khác, những con người khác, trôi qua mình tựa như không.


Và mình thích lời văn của tác giả. Nó không uỷ mị như ngôn tình TQ. Nhưng không vì vậy mà thiếu đi tính lãng mạn. Sự thông minh, hài hước và tinh thần tích cực của chàng Gus cộng thêm sự tò mò của cô nàng Hazel khi cả 2 đi đến Hà Lan xa xôi là phần mình thấy lãng mạn nhất và hay nhất truyện.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


Thứ Tư, 3 tháng 8, 2022

Câu chuyện nhẹ nhàng mà tinh tế, đầy ẩn ý như … bao nhiêu câu chuyện ngụ ngôn khác.


Đương nhiên thì câu truyện là hư cấu, về 1 kho pho mát nào đó trong 1 cái mê cung. Có 2 chú chuột lên là Nhanh Nhẹn và Đánh hơi với những bộ óc đơn giản, không suy nghĩ phức tạp, và thích hành động hơn việc ngồi đó và suy nghĩ về các vấn đề. Bên cạnh đó là 2 chàng trai tí hon tên là Ù Lì và Chậm Chạp, họ có tư duy của con người (vốn dĩ phức tạp), nhưng mà cái tên nói lên tất cả.





Truyện lại phản ánh về thực tế cuộc sống khá là rõ ràng. Nó như 1 kiểu remind lại cho bản thân vậy. Tóm lại là trong cuộc sống luôn phải chú ý đến những yếu tố sau:


  1. Sự thay đổi, dường như mọi thứ luôn luôn thay đổi, tất cả mọi thứ, trừ bản thân chúng ta không muốn thay đổi mà thôi, và rồi khi nhận ra là chúng ta cần thay đổi thì đó là lúc ta đã … thay đổi. He he.

Đừng bao giờ thắc mắc: “Tại sao chúng ta phải thay đổi?”, mà hãy tự ngẫm: “Tại sao ta không thay đổi được ?” - Michael Molaro.


  1. Cuộc sống này vốn không dễ dàng vì … nó luôn thay đổi. Ngay cả khi bạn đã dành cả 1 thời gian dài với bao nhiêu trí lực và công sức thì vẫn phải luôn quan sát và chuẩn bị tinh thần cho những thứ từ trên trời rơi xuống. Và nó sẽ rơi xuống vào 1 ngày rất chi là bình thường mà không hề báo trước.


  1. 1 sai lầm là ta hay tự thưởng, tự hài lòng với bản thân sau những năm tháng làm việc, có ít thành quả để rồi ta cứ nghĩ là những thành quả đó luôn ở bên cạnh. Nhưng không đâu. Vì cuộc sống vốn sẽ thay đổi.


  1. Sự chủ động, luôn luôn quan sát, để ý mọi thứ xung quanh. Để chi? Để phát hiện ra sự thanh đổi, để mà còn hành động. Thói quen bị động rất rõ trong cuộc sống như việc làm mà không có kế hoạch, rút cuộc là cứ loay hoay.


  1. Luôn luôn suy nghĩ tích cực.


  1. Bớt đổ thừa lại. Mọi chuyện đều là do bản thân mình ráo.


  1. Đơn giản hoá sự việc.


  1. Đồng đội mà tiêu cực thì tốt nhất nên nghỉ chơi (đương nhiên nếu yêu thương thì hỗ trợ, động viên, hướng dẫn,... nhưng mà vẫn không chịu thay đổi thì … nghỉ chơi).


Mình xin trích 1 đoạn văn mà mình rất thích:


Một lần nữa, Chậm Chạp nhận ra rằng điều mà người ta sợ hãi thật ra chẳng đến nỗi quá tồi tệ như người ta thường tưởng tượng ra. Nỗi sợ hãi mà người ta cứ để lớn dần lên trong tâm trí còn đáng sợ hơn nhiều so với thực tế.


Nhìn chung thì sách phù hợp với nhiều độ tuổi, dễ hiểu nhưng không kém phần sâu sắc.. Các bạn mua về đọc đi. Sáng ngồi pha tách cafe ra hiên nhà ngồi, đọc xong rồi ngủ hay ngồi chiêm nghiệm lại rồi viết review lại như Tèo thì tuỳ bạn. Nhưng mà tập viết lại đi. Sang năm ngồi đọc lại thấy khác liền, rất chi là có ích.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


Thứ Tư, 13 tháng 7, 2022

 


Hallo lại là Tèo và những quyển sách.


Kỳ này là self help nha anh chị em. IKIGAI.


Nói đến Ikigai thì chắc hẳn các anh chị em đã có nghe đâu đó hoặc đọc qua, hoặc xem qua vài clip ở trên mạng xã hội. Quyển sách này không dài lắm, và nội dung thì nó xoay quanh việc định nghĩa về IKIGAI và cách để đạt được 1 thứ đó là  4 việc (đọc mệt không =)):


  • Làm điều bạn thích.

  • Làm điều bạn giỏi.

  • Làm điều thế giới cần.

  • Làm điều được tưởng thưởng (được trả công).


Bạn nào lười đọc thì có thể tìm đến Podcast của anh HieuTV - Tèo sẽ để link trong mục comment. Anh Hiếu nói khá là rõ cũng như phân tích khá là kỹ, có ví dụ thực tế và rất gũi, dễ hiểu. Nghe đi các bạn, không phí đâu.


Rồi, vậy thì Ikigai là gì? Nói về nguồn gốc xuất xứ thì là ở Nhật. Là từ ghép, Iki là cuộc sống, gai nghĩa là giá trị. “Cuộc sống giá trị”. Và nhìn xa hơn, tại sao Ikigai bây giờ lại trở thành 1 phương châm sống, mà thực tế Tèo thấy là bản thân mỗi người ai cũng mong muốn đạt được điều này: “cuộc sống giá trị”. Vậy thì làm sao để đạt được điều này? Tác giả sẽ hướng dẫn cho các bạn. Và cũng là những giá trị mà bạn phải tự nghiệm, tự nhận biết rồi áp dụng cho bản thân, chứ đâu có 1 công thức chung mà áp dụng cho tất cả mọi người được.


Để đạt được thì bạn cần tìm hiểu nhiều về chính bản thân mình, nhưng quan trọng nhất vẫn là 2 câu hỏi: bạn thích gì? và bạn giỏi cái gì? 2 câu hỏi này làm sao để trả lời? Phải thử, thử tới thử lui, thử miết rồi mới biết là bản thân mình thích gì và giỏi gì. Việc này thì cá nhân thấy các bạn trẻ có lợi thế hơi nhiều, vì các bạn có nhiều thời gian và sức lực hơn các anh chị lớn tuổi. Tìm được điều mình thích và giỏi là Ikigai bán phần thì gần như phần còn lại khá là dễ. Đương nhiên các bạn đủ nhận thức để biết được là cái mình thích và giỏi nó phải mang lại lợi ích nào đó cho xã hội, chứ bạn thích đua xe đường phố hay là móc túi và làm giỏi việc tiêu tiền đó thì … thua.


Tém lại là quan trọng vẫn là: bạn thích gì, giỏi gì. Bạn nên dành nhiều thời gian để suy nghĩ về việc này. Suy nghĩ nhiều thiệt nhiều rồi mới bắt đầu thử, thử rồi sai, rồi thử, kiên trì thì mới được. Nếu chỉ ngồi tưởng tượng, xem phim, đọc sách đồ các kiểu thì không ra đâu. Và … nó cũng tốn thời gian lắm. (Tèo đang nghĩ miết mà chưa ra).


Thật ra là … sách hơi khô khan nha anh chị em. Nhưng nội dung truyền tải thì khá là sâu. Ráng nghiệm nha. Đọc xong rồi kiếm khoá thiền nào học luôn nha (đọc đi rồi hiểu lý do).


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2022

 Yeah! Lại là bác Ánh với những áng văn quen thuộc.


Ban đầu mình cứ nghĩ nó lại là 1 câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, nghịch ngợm, hay là buồn man mác như kiểu Mắt Biếc. Nhưng không, đây lại là truyện kể về loài vật. Tức là nhân cách hoá loài vật lên. Cụ thể là các con vật được nuôi trong 1 khu vườn gồm: chó, gà, vịt, ngựa, bồ câu. Rồi mấy con này chơi với mấy con bên ngoài như cáo, chim bói cá, chuột, dế. Hiển nhiên chú chó sẽ có nhiệm vụ bảo vệ cả đám khỏi cáo, sói hay là chim cắt gì gì đó. Và hiển nhiên trong tập thể thể nào cũng có người lớn, có trẻ con, và có cái đám lỡ dỡ, tức là chưa lớn nhưng cũng không còn nhỏ nữa. Và hiển nhiên trong 1 tập thể thì bao giờ cũng có những chuyện dở khóc dở cười (yêu nhau chẳng hạn).


Truyện không có gì gọi là đặc sắc. Đọc chơi vui, giải trí thôi các bạn. Tuy nhiên cái đọng lại trong mình là câu chuyện về “sự quyết định và sự hy sinh”. Chúng ta, ai rồi cũng đứng trước những quyết định mang tính quan trọng, đột phá, có thể ảnh hưởng đến bản thân hoặc là của 1 tập thể. Vậy quyết định như thế nào cho nó đúng đắn? Và câu trả lời thì nó lại không có đúng hay sai. Theo ông thì đúng mà bà thì lại thấy sai, mà thật ra thì nó lại rất chi là bình thường.


Chưa kể, trong quá trình đọc bạn sẽ thấy được cái thời gian “cách ly”, và những người sẵn sàng hy sinh bản thân mình để bảo vệ tập thể, nó được dẫn vào 1 cách nhẹ nhàng, nhưng đầy ẩn ý. Mình tìm hiểu thì mới thấy bác Ánh viết trong thời gian dịch đang hoành hành, người người, nhà nhà, phải cách ly, phải sống 1 cuộc sống rất rất là khác so với trước đây. Có lẽ bác viết tặng cho đội ngũ tình nguyện viên, các y bác sĩ trong đợt dịch vừa qua.


Tém lại là truyện đọc nhẹ nhàng. Phụ huynh nào có con em còn nhỏ đọc cho bé nó nghe để đi ngủ chắc tốt á. Còn bạn nào lớn lớn muốn giải khuây thì thay vì lướt tóp tóp và du tút hay phây bốc thì đọc cái này hay hơn nhiều.


Vậy hen!


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi

Tèo!



Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2022




Một lần nữa thì đây là 1 quyển sách đọc lại của mình. Vì sao? Vì mình quên khá là nhiều những ý chính, mình chỉ còn nhớ mang máng thôi. Lần đọc trước mình cũng đã hứa với lòng rằng sẽ đọc lại quyển này vì nhiều lý do:


  • Thứ nhất: nội dung của sách không phải là đặc thù gì mới mẻ, nhưng nó gần gũi.

  • Thứ hai: nội dung lại mang hơi hướng “mở” chứ không đóng, không đóng khung 1 định nghĩa nào bắt buộc, mà chỉ là những chỉ dẫn mở, để mỗi cá nhân có những cảm nhận và định nghĩa riêng của bản thân.

  • Thứ ba: mình note lại cách gần gũi với mình đó là tác giả bán cái cho người đọc về việc định nghĩa như thế nào là con người.

  • Thứ tư: với quan điểm cá nhân thì có những điểm nói khá là thẳng về quan điểm chính trị của tác giả, nó lại hơi hơi trùng với mình nên mình thích thôi.

  • Thứ năm: là quyển sách mà đọc một lần bạn sẽ muốn đọc lại, vì có thể là chưa hiểu hết hoặc là kiếm 1 nguồn tham khảo từ bác Trung.


Sơ lược về quyển sách thì bác Trung là người làm về giáo dục, cho nên quan điểm về nhân sinh quan, cách nhìn nhận của bác thiên về nghề khá là nhiều. Cũng dễ hiểu khi mà giáo dục hiện tại vẫn đang là 1 đề tài phức tạp, nhức nhối. Khởi nguyên là câu hỏi “thế nào là làm người?”. Đấy, câu hỏi đơn giản thế thôi mà bác sẽ dẫn, kể cho chúng ta nghe biết bao nhiêu câu chuyện, chuyện thật có, giả thiết có, và quan điểm cá nhân, tập thể có. Vậy làm như thế nào là làm người? Các bạn đọc đi rồi sẽ rõ.


Ngoài ra nếu như các bạn muốn có 1 sự so sánh cơ bản về tổ chức 1 bộ máy nhà nước thì trong này bác có sự sánh, đánh giá khá rõ (từ việc làm dân, làm quan, làm vua, làm thủ tướng, rồi làm thuê, làm sếp, làm đủ thứ trên đời qua các thời kỳ, từ phong kiến đến tư bản cho đến gia cấp cộng sản hiện tại).


Hoặc bạn muốn biết sơ lược căn bản của 1 tổ chức là công ty bao gồm CƠ BẢN những phòng ban nào, tổ chức ra sao, chức năng của từng bộ máy, của mỗi con người trong bộ máy đó là gì thì đây có thể là quyển mà bạn bắt đầu, ông nào làm CEO, CFO, ông nào là làm thuê, ông nào là làm chủ,... (đương nhiên là căn bản thôi nha).


Tại sao có những kiến thức trên, đơn giản vì để vận hàng những cái trên thì cái ta cần là con người, mà làm người thì phải làm cho đúng, mà làm cho đúng thì phải hiểu làm đúng ở những chỗ đó là làm những gì???


Nếu các bạn có thắc mắc thì tham khảo thử nhé.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


 Xin chào các bạn và tôi!


Bình Dương, ngày 14/02/2022


Xin chào các bạn! Hết tuần này thôi, ngày 18/02 sẽ là ngày mà tôi rời khỏi công ty. Nơi mà tôi đã gắn bó 4 năm 2 tuần! Nơi mà tôi đã nuôi biết bao nhiêu mơ mộng, hoài bão. Nhưng mà rồi thì tôi không gặt hái được những gì mà tôi đã mong đợi. Thì cũng đơn giản thôi mà. Vốn không có kỷ luật với bản thân thì không thể làm được việc gì cho nó hoàn thiện. Từ đầu khi viết blog này tôi đã nói rõ về những thiếu sót bản thân một cách công tâm nhất. Và hôm nay, 1 lần tôi tự bào chữa cho bản thân. Mình vẫn phải công bằng cho chính mình. Nhìn nhận chủ quan từ bản thân thì môi trường công ty nơi đây quá tuyệt vời, nhưng có những điều khiến cho bản thân không phát huy được hết khả năng, bị hạn chế. Và cũng không phải là sở trường của mình. Trong suốt quá trình làm việc, tôi luôn tự hỏi mình là aI? Mình có phù hợp với công việc hiện tại hay không? Và rồi đi tìm điểm mạnh, phát huy, trau dồi và học hỏi thêm thì tôi mới nhận ra là mình hoàn toàn không phù hợp với môi trường nơi đây. Không hứng thú thành ra công việc không hề hanh thông thuận lợi 1 tí nào. Sau một thời gian dài đắn đo, suy nghĩ thì mình quyết định phải release mình khỏi những áp lực vô hình mà mình đang chịu.


Và rồi không biết là trùng hợp hay như thế nào. Khi mà mình quyết định rằng mình sẽ nghỉ và tự làm riêng, chưa biết làm gì cụ thể. Nhưng chắc hẳn là theo đuổi con đường nghệ thuật, vẽ vời, vốn mà mình rất thích và có thể gọi là đam mê. Và thật sự thì mình cũng có khiếu trong lĩnh vực này. Thời điểm này người bạn đời của mình chia sẻ cho mình 1 clip của một em trai chia sẻ về cách mà cậu ấy kiếm tiền online như thế nào, hành trình ra sao, và cách làm như thế nào. Như được tiếp thêm động lực và sức mạnh. Mình mạnh dạn dấn thân vào, và hiện vẫn là đang học. Con đường trở thành freelancer nó cứ thôi thúc trong mình. 


Cảm nhận được quan tâm. Khi mà có quyết định nghỉ việc và được nhiều người biết. Tôi nhận được nhiều lời an ủi và động viên. Bởi lẽ đa số họ hiểu được rằng tôi muốn gì và tôi phù hợp với các gì. Công việc hiện tại rõ ràng là không phù hợp. Thật sự có khá là nhiều điều làm tôi bất ngờ, vì không nghĩ rằng mình lại được quan tâm hay nói cách khác là được thương yêu như thế. Trân trọng lắm lắm.


Đi tìm 1 nơi để bấu víu niềm tin. Việc mình tìm đến những điều liên quan đến phong thủy, thờ cúng. Như thể là bước trên một cây cầu không có lan can vậy. Có thể bạn chẳng bao giờ cầm đến những các lan can đó, nhưng nếu như không có nó thì bạn bước đi với tâm trạng hoang mang và lo lắng. Tôi tìm đến phong thuỷ theo 1 góc nhìn vừa tâm linh vừa khoa học. Vốn dĩ có những điều mà khoa học đương đại vẫn chưa giải thích được mà. Nhưng nó không phải mê tín. Không phải là bói toán, cúng bái xin xỏ này nọ rình rang để trừ này khẩn kia. Tôi mua 1 viên đá phong thuỷ hợp mệnh và thỉnh ông Địa và Thần Tài về. Như thể an tâm là mình có người ở trong nhà để che chắn, giúp đỡ mình trong cuộc sống cũng như công việc được hanh thông thuận lợi.


 Xin chào các bạn và tôi!


Bình Dương, ngày 06/02/2022 (mùng 06 tết Nhâm Dần).


Nay ngựa ngựa ghi thêm ngày tháng năm vào phần đầu của bài viết. Lý do thì cũng đơn giản lắm. sau khi mở lại coi những các blog cũ thì lại chẳng nhớ được là chính xác là mình đã ghi những bài đó  chính xác là vào ngày tháng năm nào. vì mỗi khi mở lại thì ngày cuối cũng được mở sẽ được lưu lại, còn ngày và mình hoàn thành hay là lần viết đầu tiên thì nó lại ko có lưu hoặc có lưu mà mình lại không biết cách kiểm tra cho nên thôi thì mình cứ ghi lại cho nó chắc.


CHÚC MỪNG NĂM MỚI!


năm mới mình viết gì đây! vào ngày mùng 06 tết. thật sự mà nói thì tâm trạng mình không được ổn cho lắm khi mà trong hôm nay lại nghe được thông tin từ gia đình là có cãi cọ. Điều mà mình và chắc hẳn là ai cũng vậy không thích tí nào. Mình đã viết 1 bài về tranh luận như thế nào cho đúng. Và nghiệm lại thì việc tranh luận nó phải tồn tại với thời gian, với sự phát triển của loài người, nhưng mà tranh luận như thế nào cho nó đúng. Các bạn coi bài viết mà mình đã chia sẻ nhé. Tóm lại mình không thích tranh luận, vì quan sát của mình thấy hiện tại mọi người đang tranh luận theo kiểu đúng sai chứ không phải là tranh luận theo cách là giải quyết vấn đề hoặc xa hơn là tranh luận để xây dựng.


Nói về chuyện đầu năm thì kiểm điểm lại bản thân vì đã bỏ bê các thói quen viết lách này chắc cũng hơn 2 tuần. Vậy là 3 tuần, đáng lý ra thì hôm nay phải là blog thứ 21 hoặc 22 rồi. đàng này các tính ỳ ịch chây lười của mình nó vẫn được duy trì ổn định cho nên sự chậm trễ vẫn được gọi là tồn tại. Để xem. Đầu năm chắc hẳn mình nên làm 2 việc: 1 là kiểm điểm lại bản thân và sau đó là lên kế hoạch cho năm mới.


  1. Kiểm điểm lại bản thân: dùng từ bị sai mất rồi, kiểm điểm và kiểm tra, thống kê lại coi năm qua mình đã làm được những gì? Thêm được những gì? Mất những gì? Có thiếu sót gì hay không để mà còn điều chỉnh. Đây chắc hẳn là 1 việc khá là dài và riêng tư cho nên mình sẽ viết ở 1 blog khác và dành thời gian nghiêm túc hơn cho nó.


  1. Lên kế hoạch cho năm mới: mình quan sát lại thấy những mục tiêu hay kế hoạch và mình đã và đang đề ra nó bị chậm tiến độ và nó chưa được rõ ràng theo mô hình SMART. Cái này liên quan đến việc số 1 - kiểm điểm lại bản thân. Mặc dù mục tiêu lớn của năm vừa qua là kỷ luật nhưng xem ra, các con số hoặc kết quả cũng như những việc hiện tại mình đang làm nó không được tốt cho lắm, điều này chứng tỏ năm vừa qua mình không có hoàn thành tốt việc kỷ luật với bản thân, cho nên năm nay việc KLVBT sẽ được ưu tiên và xem xét lại. Mình đã làm được những gì? Cái gì chưa làm được? Tại sao? Và cách nào để điều chỉnh lại nó để phù hợp với hoàn cảnh mới.


Xem ra 2 việc trên thôi là đã chiếm hết thời gian sắp tới của mình rồi. Mình chỉ còn đi làm trong 2 tháng nữa thôi. Sau đó sẽ là thời gian cho việc học học học và làm làm làm những cái mà mình đã học. 1 khoảng thời gian khó khăn. Mà mỗi lần nghĩ tới vừa sợ vừa vui. Như kiểu lần đầu tiên mình đi leo núi vậy.


Vậy nhen! năm mới mạnh khỏe và may mắn nhé!


 Xin chào các bạn và tôi.


Lại 1 tuần nữa trôi qua trong tâm trạng chờ đến ngày được tự do. Mà là 1 cái tự do trong tưởng tượng chứ chưa chắc gì mình thật sự sẽ được tự do. Nhiều khi sau khi nghỉ rồi áp lực công việc freelance, học tập, viết lách, làm clip và kiếm thêm job các kiểu nó lại còn áp lực hơn hiện tại. Tuy nhiên thì đó là con đường mà mình đã chọn và mình chấp nhận nó. Chí ít thì hiện tại nghĩ đến thời điểm đó mình vừa vui vừa sợ. Vui vì mình sẽ phải tự làm chủ bản thân, làm chủ thời gian, làm chủ công việc của mình chứ không phải làm làm vì 1 người khác. Lo sợ vì không biết trong bao lâu thì mình mới có được trái ngọt hay là lại tạch luôn rồi lại đi làm hồ sơ xin việc trở lại.


Tuần rồi thì cũng khá là ổn trong tinh thần. Có chút lo lắng nhỏ về tài chính cho những ngày sắp tới. Những ngày cuối năm với những khoản chi ra phải có như chuẩn bị tiền ăn tết cho ba mẹ, cho bản thân, tiền quà cáp, tiền mừng tuổi,... trong khi sắp tới mình lại nghỉ làm, phải có 1 khoản nho nhỏ dành dụm cho thời gian ăn không ngồi rồi sắp tới.


Và rồi 1 chiếc clip xinh xinh mình vẽ chú cá heo đã được ra đời. Đẹp xấu không quan trọng. Quan trọng là việc mình làm clip đã nhanh hơn. Việc sử dụng các app có vẻ ổn ổn hơn. Nó không phải là xuất sắc. Cần phải điều chỉnh nhiều nhiều hơn nữa. Đòi hỏi mình phải học nhiều hơn nữa. Tuy nhiên việc cho ra được 1 clip vào cuối tuần là đúng với target mà mình đã đề ra. Sắp tới sẽ là việc học thêm những kỹ năng mới, ví dụ cách chuyển cảnh, cách chọn góc quay, ánh sáng, âm thanh, điều chỉnh thumbnail các kiểu. Nhìn vậy thôi chứ không biết 1 các gì lại ngồi mò mò học thì tốn thời gian ghê gớm. Cho nên cũng như blog trước mình rất nể mấy kênh Youtube mà có thể duy trì tần suất ra clip với chất lượng cao. Chưa bàn đến nội dung.


Mình quay lại với việc vẽ nhiều hơn, dành thời gian cho sách nhiều hơn. Mình tranh thủ vẽ nguệch ngoạc lúc rảnh. Những hình ảnh cơ bản mà chắc hẳn sẽ giúp ích cho mình rất nhiều sau này. Những hình ảnh hiện tại nhìn xấu đau xấu đớn. Cơ mà đây lại là những hình căn bản, phải xây dựng, nắm bắt được những các cơ bản này thì mới có thể phát triển về lâu về dài sau này được. Rồi học thêm nhiều các. Tính ra thì mình không theo 1 trường lớp nào hết cho nên tốn khá là nhiều thời gian cho việc tự tìm tòi nghiên cứu này. Sắp tới chắc là sẽ học thêm về màu sắc hen. Cách chọn màu, phối màu, ngôn ngữ của màu sắc các thứ, bla bla… Ah mà mình còn 2 khoá học online về vẽ trên Domestika mà mình vẫn chưa có hoàn thành. Đăng ký thì hào hứng cho cố vô rồi lại để yên đó. 1 Khóa học về Upwork nữa.


Và cũng như mọi khi mình lại chi tiền ra cho 1 khóa học online khác, khoá về kinh doanh của Minhxinchao. 1 cậu bé chắc sinh năm 99-2000 j đó mà đã có những trải nghiệm về freelance và kinh doanh online khá là ấn tượng. Ah còn khóa học về Sketchup online và thiết kế web nữa. Học lắm thế.


Vậy hen.


Chặng đường còn dài. Tà tà kiếm cơm :)


Chúc các bạn tuần mới vui vẻ!


Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2022



Hê hê! Nhanh thôi, một ngày nào đó ta sẽ già.

Xin lưu ý: đọc thiệt nhanh nha!

Nó sẽ nhanh như thể bạn đang ngồi đọc những dòng này vậy.

Bạn có nhớ những ngày còn bé đi học, những ngày đầu ê a tập đọc bảng chữ cái, đếm từng que tính rồi tính nhẩm, rồi tập làm văn, nhanh hơn xíu nữa là đến những tích phân vi phân mà nhiều khi giờ ngồi chả biết nó là gì.

Nhanh thôi, cứ như những ngày đầu bước chân vào cổng trường đại học, trường nghề, giờ thì được gọi là có thâm niên trong nghề, có khi là thâm niên trong việc nhảy việc chẳng hạn.
Nhanh thôi, khi nhìn bạn bè lũ lượt kết hôn, rồi tự nhiên thấy trong buổi tiệc có tiếc nô đùa đôi khi là khóc thét của đám trẻ mà chúng gọi mình là cô, chú.
Nhanh thôi những ngày đó sẽ qua.
Rồi sẽ đến lúc các bạn ngồi tập thở, có thể là Yoga, là dưỡng sinh, hay chỉ là được đi bộ mỗi sáng. Lúc đó da thì nhăn nheo, tóc thì bạc trắng, ai đen thì chắc do nhuộm, còn không bạc không đen thì chỉ có thể là hói, hói sọi trọc lóc. Há há.
Nhanh thôi, trên gương mặt các bạn sẽ là cặp kính lão, nhiều khi có thêm cọng dây vào gọng để tránh cho nó bị rớt.
Nhanh thôi, trong túi bạn thay vì là tiền thì sẽ là hộp thuốc, có thể là cao huyết áp, tiểu đường, hay là rối loạn triều đình chẳng hạn.
Nhanh thôi bạn sẽ thấy thời gian còn lại bên cạnh người thân là ngắn ngủi và trân quý cỡ nào.
Nhanh thôi, bạn sẽ thấy sức khỏe nó mắc như thế nào.
Nhanh thôi, nhanh lắm, bạn sẽ thấy hối tiếc về những gì chưa làm được, còn những gì đã làm mà sai thì thấy … nó cũng bình thường, còn những cái đúng thì lại chẳng nhớ được bao nhiêu.

Thật ra thì tôi chưa già đến cái mức như bên trên, mức đó phải ngoài 65, tôi chưa được 1 nửa đó. Nhưng đó là quy luật của tự nhiên, bạn thử quan sát xung quanh coi đúng không, bạn thử hỏi ba mẹ, ông bà hay những người lớn tuổi xung quanh bạn coi có đúng không. Ít ra thì cũng gần đúng á chớ.

Tém lại là ai rồi cũng già thôi. Cho nên tranh thủ thích làm gì thì làm đi, muốn học gì thì học đi. Vì … nó cũng nhanh á mà.

Tèo!

Popular Posts

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

(Tab Widget 4)

(Tab Widget 2)

(Tab Widget 3)

Book review - Nghệ thuật đánh cắp ý tưởng - Austin Kleon

Hôm nay là 1 quyển nó hơi chuyên ngành đối với việc mà mình đang theo đuổi. Và khi đọc xong thì thấy nó giống như Self help. Với những lời ...

(Tab Widget 1)

(Tab Widget 5) Popular Posts