Pick your pen and start drawing

Life is to short to concern

Just Do It

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2022




Một lần nữa thì đây là 1 quyển sách đọc lại của mình. Vì sao? Vì mình quên khá là nhiều những ý chính, mình chỉ còn nhớ mang máng thôi. Lần đọc trước mình cũng đã hứa với lòng rằng sẽ đọc lại quyển này vì nhiều lý do:


  • Thứ nhất: nội dung của sách không phải là đặc thù gì mới mẻ, nhưng nó gần gũi.

  • Thứ hai: nội dung lại mang hơi hướng “mở” chứ không đóng, không đóng khung 1 định nghĩa nào bắt buộc, mà chỉ là những chỉ dẫn mở, để mỗi cá nhân có những cảm nhận và định nghĩa riêng của bản thân.

  • Thứ ba: mình note lại cách gần gũi với mình đó là tác giả bán cái cho người đọc về việc định nghĩa như thế nào là con người.

  • Thứ tư: với quan điểm cá nhân thì có những điểm nói khá là thẳng về quan điểm chính trị của tác giả, nó lại hơi hơi trùng với mình nên mình thích thôi.

  • Thứ năm: là quyển sách mà đọc một lần bạn sẽ muốn đọc lại, vì có thể là chưa hiểu hết hoặc là kiếm 1 nguồn tham khảo từ bác Trung.


Sơ lược về quyển sách thì bác Trung là người làm về giáo dục, cho nên quan điểm về nhân sinh quan, cách nhìn nhận của bác thiên về nghề khá là nhiều. Cũng dễ hiểu khi mà giáo dục hiện tại vẫn đang là 1 đề tài phức tạp, nhức nhối. Khởi nguyên là câu hỏi “thế nào là làm người?”. Đấy, câu hỏi đơn giản thế thôi mà bác sẽ dẫn, kể cho chúng ta nghe biết bao nhiêu câu chuyện, chuyện thật có, giả thiết có, và quan điểm cá nhân, tập thể có. Vậy làm như thế nào là làm người? Các bạn đọc đi rồi sẽ rõ.


Ngoài ra nếu như các bạn muốn có 1 sự so sánh cơ bản về tổ chức 1 bộ máy nhà nước thì trong này bác có sự sánh, đánh giá khá rõ (từ việc làm dân, làm quan, làm vua, làm thủ tướng, rồi làm thuê, làm sếp, làm đủ thứ trên đời qua các thời kỳ, từ phong kiến đến tư bản cho đến gia cấp cộng sản hiện tại).


Hoặc bạn muốn biết sơ lược căn bản của 1 tổ chức là công ty bao gồm CƠ BẢN những phòng ban nào, tổ chức ra sao, chức năng của từng bộ máy, của mỗi con người trong bộ máy đó là gì thì đây có thể là quyển mà bạn bắt đầu, ông nào làm CEO, CFO, ông nào là làm thuê, ông nào là làm chủ,... (đương nhiên là căn bản thôi nha).


Tại sao có những kiến thức trên, đơn giản vì để vận hàng những cái trên thì cái ta cần là con người, mà làm người thì phải làm cho đúng, mà làm cho đúng thì phải hiểu làm đúng ở những chỗ đó là làm những gì???


Nếu các bạn có thắc mắc thì tham khảo thử nhé.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


 Xin chào các bạn và tôi!


Bình Dương, ngày 14/02/2022


Xin chào các bạn! Hết tuần này thôi, ngày 18/02 sẽ là ngày mà tôi rời khỏi công ty. Nơi mà tôi đã gắn bó 4 năm 2 tuần! Nơi mà tôi đã nuôi biết bao nhiêu mơ mộng, hoài bão. Nhưng mà rồi thì tôi không gặt hái được những gì mà tôi đã mong đợi. Thì cũng đơn giản thôi mà. Vốn không có kỷ luật với bản thân thì không thể làm được việc gì cho nó hoàn thiện. Từ đầu khi viết blog này tôi đã nói rõ về những thiếu sót bản thân một cách công tâm nhất. Và hôm nay, 1 lần tôi tự bào chữa cho bản thân. Mình vẫn phải công bằng cho chính mình. Nhìn nhận chủ quan từ bản thân thì môi trường công ty nơi đây quá tuyệt vời, nhưng có những điều khiến cho bản thân không phát huy được hết khả năng, bị hạn chế. Và cũng không phải là sở trường của mình. Trong suốt quá trình làm việc, tôi luôn tự hỏi mình là aI? Mình có phù hợp với công việc hiện tại hay không? Và rồi đi tìm điểm mạnh, phát huy, trau dồi và học hỏi thêm thì tôi mới nhận ra là mình hoàn toàn không phù hợp với môi trường nơi đây. Không hứng thú thành ra công việc không hề hanh thông thuận lợi 1 tí nào. Sau một thời gian dài đắn đo, suy nghĩ thì mình quyết định phải release mình khỏi những áp lực vô hình mà mình đang chịu.


Và rồi không biết là trùng hợp hay như thế nào. Khi mà mình quyết định rằng mình sẽ nghỉ và tự làm riêng, chưa biết làm gì cụ thể. Nhưng chắc hẳn là theo đuổi con đường nghệ thuật, vẽ vời, vốn mà mình rất thích và có thể gọi là đam mê. Và thật sự thì mình cũng có khiếu trong lĩnh vực này. Thời điểm này người bạn đời của mình chia sẻ cho mình 1 clip của một em trai chia sẻ về cách mà cậu ấy kiếm tiền online như thế nào, hành trình ra sao, và cách làm như thế nào. Như được tiếp thêm động lực và sức mạnh. Mình mạnh dạn dấn thân vào, và hiện vẫn là đang học. Con đường trở thành freelancer nó cứ thôi thúc trong mình. 


Cảm nhận được quan tâm. Khi mà có quyết định nghỉ việc và được nhiều người biết. Tôi nhận được nhiều lời an ủi và động viên. Bởi lẽ đa số họ hiểu được rằng tôi muốn gì và tôi phù hợp với các gì. Công việc hiện tại rõ ràng là không phù hợp. Thật sự có khá là nhiều điều làm tôi bất ngờ, vì không nghĩ rằng mình lại được quan tâm hay nói cách khác là được thương yêu như thế. Trân trọng lắm lắm.


Đi tìm 1 nơi để bấu víu niềm tin. Việc mình tìm đến những điều liên quan đến phong thủy, thờ cúng. Như thể là bước trên một cây cầu không có lan can vậy. Có thể bạn chẳng bao giờ cầm đến những các lan can đó, nhưng nếu như không có nó thì bạn bước đi với tâm trạng hoang mang và lo lắng. Tôi tìm đến phong thuỷ theo 1 góc nhìn vừa tâm linh vừa khoa học. Vốn dĩ có những điều mà khoa học đương đại vẫn chưa giải thích được mà. Nhưng nó không phải mê tín. Không phải là bói toán, cúng bái xin xỏ này nọ rình rang để trừ này khẩn kia. Tôi mua 1 viên đá phong thuỷ hợp mệnh và thỉnh ông Địa và Thần Tài về. Như thể an tâm là mình có người ở trong nhà để che chắn, giúp đỡ mình trong cuộc sống cũng như công việc được hanh thông thuận lợi.


 Xin chào các bạn và tôi!


Bình Dương, ngày 06/02/2022 (mùng 06 tết Nhâm Dần).


Nay ngựa ngựa ghi thêm ngày tháng năm vào phần đầu của bài viết. Lý do thì cũng đơn giản lắm. sau khi mở lại coi những các blog cũ thì lại chẳng nhớ được là chính xác là mình đã ghi những bài đó  chính xác là vào ngày tháng năm nào. vì mỗi khi mở lại thì ngày cuối cũng được mở sẽ được lưu lại, còn ngày và mình hoàn thành hay là lần viết đầu tiên thì nó lại ko có lưu hoặc có lưu mà mình lại không biết cách kiểm tra cho nên thôi thì mình cứ ghi lại cho nó chắc.


CHÚC MỪNG NĂM MỚI!


năm mới mình viết gì đây! vào ngày mùng 06 tết. thật sự mà nói thì tâm trạng mình không được ổn cho lắm khi mà trong hôm nay lại nghe được thông tin từ gia đình là có cãi cọ. Điều mà mình và chắc hẳn là ai cũng vậy không thích tí nào. Mình đã viết 1 bài về tranh luận như thế nào cho đúng. Và nghiệm lại thì việc tranh luận nó phải tồn tại với thời gian, với sự phát triển của loài người, nhưng mà tranh luận như thế nào cho nó đúng. Các bạn coi bài viết mà mình đã chia sẻ nhé. Tóm lại mình không thích tranh luận, vì quan sát của mình thấy hiện tại mọi người đang tranh luận theo kiểu đúng sai chứ không phải là tranh luận theo cách là giải quyết vấn đề hoặc xa hơn là tranh luận để xây dựng.


Nói về chuyện đầu năm thì kiểm điểm lại bản thân vì đã bỏ bê các thói quen viết lách này chắc cũng hơn 2 tuần. Vậy là 3 tuần, đáng lý ra thì hôm nay phải là blog thứ 21 hoặc 22 rồi. đàng này các tính ỳ ịch chây lười của mình nó vẫn được duy trì ổn định cho nên sự chậm trễ vẫn được gọi là tồn tại. Để xem. Đầu năm chắc hẳn mình nên làm 2 việc: 1 là kiểm điểm lại bản thân và sau đó là lên kế hoạch cho năm mới.


  1. Kiểm điểm lại bản thân: dùng từ bị sai mất rồi, kiểm điểm và kiểm tra, thống kê lại coi năm qua mình đã làm được những gì? Thêm được những gì? Mất những gì? Có thiếu sót gì hay không để mà còn điều chỉnh. Đây chắc hẳn là 1 việc khá là dài và riêng tư cho nên mình sẽ viết ở 1 blog khác và dành thời gian nghiêm túc hơn cho nó.


  1. Lên kế hoạch cho năm mới: mình quan sát lại thấy những mục tiêu hay kế hoạch và mình đã và đang đề ra nó bị chậm tiến độ và nó chưa được rõ ràng theo mô hình SMART. Cái này liên quan đến việc số 1 - kiểm điểm lại bản thân. Mặc dù mục tiêu lớn của năm vừa qua là kỷ luật nhưng xem ra, các con số hoặc kết quả cũng như những việc hiện tại mình đang làm nó không được tốt cho lắm, điều này chứng tỏ năm vừa qua mình không có hoàn thành tốt việc kỷ luật với bản thân, cho nên năm nay việc KLVBT sẽ được ưu tiên và xem xét lại. Mình đã làm được những gì? Cái gì chưa làm được? Tại sao? Và cách nào để điều chỉnh lại nó để phù hợp với hoàn cảnh mới.


Xem ra 2 việc trên thôi là đã chiếm hết thời gian sắp tới của mình rồi. Mình chỉ còn đi làm trong 2 tháng nữa thôi. Sau đó sẽ là thời gian cho việc học học học và làm làm làm những cái mà mình đã học. 1 khoảng thời gian khó khăn. Mà mỗi lần nghĩ tới vừa sợ vừa vui. Như kiểu lần đầu tiên mình đi leo núi vậy.


Vậy nhen! năm mới mạnh khỏe và may mắn nhé!


 Xin chào các bạn và tôi.


Lại 1 tuần nữa trôi qua trong tâm trạng chờ đến ngày được tự do. Mà là 1 cái tự do trong tưởng tượng chứ chưa chắc gì mình thật sự sẽ được tự do. Nhiều khi sau khi nghỉ rồi áp lực công việc freelance, học tập, viết lách, làm clip và kiếm thêm job các kiểu nó lại còn áp lực hơn hiện tại. Tuy nhiên thì đó là con đường mà mình đã chọn và mình chấp nhận nó. Chí ít thì hiện tại nghĩ đến thời điểm đó mình vừa vui vừa sợ. Vui vì mình sẽ phải tự làm chủ bản thân, làm chủ thời gian, làm chủ công việc của mình chứ không phải làm làm vì 1 người khác. Lo sợ vì không biết trong bao lâu thì mình mới có được trái ngọt hay là lại tạch luôn rồi lại đi làm hồ sơ xin việc trở lại.


Tuần rồi thì cũng khá là ổn trong tinh thần. Có chút lo lắng nhỏ về tài chính cho những ngày sắp tới. Những ngày cuối năm với những khoản chi ra phải có như chuẩn bị tiền ăn tết cho ba mẹ, cho bản thân, tiền quà cáp, tiền mừng tuổi,... trong khi sắp tới mình lại nghỉ làm, phải có 1 khoản nho nhỏ dành dụm cho thời gian ăn không ngồi rồi sắp tới.


Và rồi 1 chiếc clip xinh xinh mình vẽ chú cá heo đã được ra đời. Đẹp xấu không quan trọng. Quan trọng là việc mình làm clip đã nhanh hơn. Việc sử dụng các app có vẻ ổn ổn hơn. Nó không phải là xuất sắc. Cần phải điều chỉnh nhiều nhiều hơn nữa. Đòi hỏi mình phải học nhiều hơn nữa. Tuy nhiên việc cho ra được 1 clip vào cuối tuần là đúng với target mà mình đã đề ra. Sắp tới sẽ là việc học thêm những kỹ năng mới, ví dụ cách chuyển cảnh, cách chọn góc quay, ánh sáng, âm thanh, điều chỉnh thumbnail các kiểu. Nhìn vậy thôi chứ không biết 1 các gì lại ngồi mò mò học thì tốn thời gian ghê gớm. Cho nên cũng như blog trước mình rất nể mấy kênh Youtube mà có thể duy trì tần suất ra clip với chất lượng cao. Chưa bàn đến nội dung.


Mình quay lại với việc vẽ nhiều hơn, dành thời gian cho sách nhiều hơn. Mình tranh thủ vẽ nguệch ngoạc lúc rảnh. Những hình ảnh cơ bản mà chắc hẳn sẽ giúp ích cho mình rất nhiều sau này. Những hình ảnh hiện tại nhìn xấu đau xấu đớn. Cơ mà đây lại là những hình căn bản, phải xây dựng, nắm bắt được những các cơ bản này thì mới có thể phát triển về lâu về dài sau này được. Rồi học thêm nhiều các. Tính ra thì mình không theo 1 trường lớp nào hết cho nên tốn khá là nhiều thời gian cho việc tự tìm tòi nghiên cứu này. Sắp tới chắc là sẽ học thêm về màu sắc hen. Cách chọn màu, phối màu, ngôn ngữ của màu sắc các thứ, bla bla… Ah mà mình còn 2 khoá học online về vẽ trên Domestika mà mình vẫn chưa có hoàn thành. Đăng ký thì hào hứng cho cố vô rồi lại để yên đó. 1 Khóa học về Upwork nữa.


Và cũng như mọi khi mình lại chi tiền ra cho 1 khóa học online khác, khoá về kinh doanh của Minhxinchao. 1 cậu bé chắc sinh năm 99-2000 j đó mà đã có những trải nghiệm về freelance và kinh doanh online khá là ấn tượng. Ah còn khóa học về Sketchup online và thiết kế web nữa. Học lắm thế.


Vậy hen.


Chặng đường còn dài. Tà tà kiếm cơm :)


Chúc các bạn tuần mới vui vẻ!


Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2022



Hê hê! Nhanh thôi, một ngày nào đó ta sẽ già.

Xin lưu ý: đọc thiệt nhanh nha!

Nó sẽ nhanh như thể bạn đang ngồi đọc những dòng này vậy.

Bạn có nhớ những ngày còn bé đi học, những ngày đầu ê a tập đọc bảng chữ cái, đếm từng que tính rồi tính nhẩm, rồi tập làm văn, nhanh hơn xíu nữa là đến những tích phân vi phân mà nhiều khi giờ ngồi chả biết nó là gì.

Nhanh thôi, cứ như những ngày đầu bước chân vào cổng trường đại học, trường nghề, giờ thì được gọi là có thâm niên trong nghề, có khi là thâm niên trong việc nhảy việc chẳng hạn.
Nhanh thôi, khi nhìn bạn bè lũ lượt kết hôn, rồi tự nhiên thấy trong buổi tiệc có tiếc nô đùa đôi khi là khóc thét của đám trẻ mà chúng gọi mình là cô, chú.
Nhanh thôi những ngày đó sẽ qua.
Rồi sẽ đến lúc các bạn ngồi tập thở, có thể là Yoga, là dưỡng sinh, hay chỉ là được đi bộ mỗi sáng. Lúc đó da thì nhăn nheo, tóc thì bạc trắng, ai đen thì chắc do nhuộm, còn không bạc không đen thì chỉ có thể là hói, hói sọi trọc lóc. Há há.
Nhanh thôi, trên gương mặt các bạn sẽ là cặp kính lão, nhiều khi có thêm cọng dây vào gọng để tránh cho nó bị rớt.
Nhanh thôi, trong túi bạn thay vì là tiền thì sẽ là hộp thuốc, có thể là cao huyết áp, tiểu đường, hay là rối loạn triều đình chẳng hạn.
Nhanh thôi bạn sẽ thấy thời gian còn lại bên cạnh người thân là ngắn ngủi và trân quý cỡ nào.
Nhanh thôi, bạn sẽ thấy sức khỏe nó mắc như thế nào.
Nhanh thôi, nhanh lắm, bạn sẽ thấy hối tiếc về những gì chưa làm được, còn những gì đã làm mà sai thì thấy … nó cũng bình thường, còn những cái đúng thì lại chẳng nhớ được bao nhiêu.

Thật ra thì tôi chưa già đến cái mức như bên trên, mức đó phải ngoài 65, tôi chưa được 1 nửa đó. Nhưng đó là quy luật của tự nhiên, bạn thử quan sát xung quanh coi đúng không, bạn thử hỏi ba mẹ, ông bà hay những người lớn tuổi xung quanh bạn coi có đúng không. Ít ra thì cũng gần đúng á chớ.

Tém lại là ai rồi cũng già thôi. Cho nên tranh thủ thích làm gì thì làm đi, muốn học gì thì học đi. Vì … nó cũng nhanh á mà.

Tèo!

 Bình Dương, 16/05/2022


Tôi yêu những buổi sáng nhẹ nhàng như ngày hôm nay. Thời tiết không phải là dễ chịu cho lắm, nó không quá là nóng, không quá là lạnh, cũng không có làn gió mát hay hơi ấm nào. Nhưng cái làm cho tôi yêu đó là cảm giác mình đã dậy sớm làm được những việc đầu ngày theo như kế hoạch. Nhưng lạ thay, những dòng này tôi viết thì nó lại không nằm trong kế hoạch. Là bộc phát vì đơn giản tâm hồn tôi nhắc nhở tôi phải ghi lại.


Dậy thật sớm, thể dục, vệ sinh, 1 ly chanh mật ong ấm nóng, ngồi tập thở, vệ sinh nhà cửa, đi tập thể dục rồi về pha ly cafe cùng với tách trà. Nhìn vậy thôi chứ mà cũng 2 tiếng đồng hồ trôi qua. Ngồi nhâm nhi ly cafe đắng, chát và ngẫm về cuộc đời của mình. Nhìn lại những gì mới xảy ra, nó có liên quan gì đến những gì đã xảy ra? Mình ngồi đây để làm gì vậy? Lát nữa đây mình sẽ làm gì? Lại lao vào cuộc sống hối hả, là công việc là học tập, là những con số phải tính toán, là những kế hoạch chưa hoàn hảo, là những hành động mà phải làm dần dần hành ngày! Là cuộc sống!


Ấy vậy mà tôi lại thấy bình yên! Tại sao mình cứ ngủ vùi? Mặc dù những ngày như thế này thì mang lại cho mình biết bao nhiêu là cảm xúc tích cực và xa hơn là những thói quen này tốt cho sức khỏe, cơ thể, trí não, cũng như là tốt cho tương lai, nhưng cái việc ngủ nó vẫn sướng hơn. Việc đấu tranh tư tưởng khi mà đồng hồ báo thức nó réo lên, có nên dậy không? Dậy để làm gì? Ngủ đang sướng, cái cảm giác nướng thêm chút nữa nó “đã”, nó “sướng”, nhưng tính ra nó đâu có lợi gì đâu. À, thì ra đơn giản như việc dậy sớm thôi nó cũng giống như cuộc đời, cái gì mang lại cảm giác thoải mái sung sướng, dễ chịu trong 1 thời gian ngắn thì nó vô tình lại đang phá hoại cả tương lai của mình, còn những gì mà gọi là lâu dài thì nó khó chịu đấy và sau đó chỉ mang lại cảm giác nhè nhẹ, lâng lâng, nó âm ỷ, chứ không bùng cháy. Nó chờ ngày để bùng cháy.


Dậy sớm, đơn giản chỉ là để thấy tâm hồn bình yên cho 1 ngày sẽ rất là xô bồ phía trước.

Dậy sớm để hít thở khí trời tươi mát khi chưa có nhiều người, nhiều phương tiện làm ô nhiễm nó.

Dậy sớm để nghe tiếng chim, tiếng dế, tiếng gió đâu đó vang về, nhè nhẹ không ồn ào như tiếng còi xe, tiếng của công trường làm việc.

Dậy sớm để còn nghe được tiếng của tâm hồn mình cảm ơn chính mình vì mình đã dành cho nó 1 khoảng thời gian bình yên.


Thứ Tư, 11 tháng 5, 2022



“Đừng đọc! Kẻo bị dính đó”.


Là lời khuyên mà mình dành cho các bạn khi tìm đến các truyện của Dan Brown. Và Pháo Đài Số (PĐS) cũng không ngoại lệ.

Còn nhớ lần đầu tiên mình “đọc qua” truyện này là đâu đó năm lớp 10, 11 gì đó. Hồi đó vào siêu thị và coi cóp. Những trang truyện đầu tiên là đã rất cuốn mình rồi, nhưng vì điều kiện kinh tế cho nên mãi về sau này mình mới mua về và đọc. Và cảm giác vẫn như cũ, gần như muốn dẹp hết mọi thứ chỉ để ngồi đọc. Tại sao nó lại như thế? Chuyện gì xảy ra tiếp theo? Cho dù là tình tiết nhỏ nhất thì thể nào nó cũng liên kết 1 cách tài tình nào đó đến 1 bức tranh lớn. Truyện của Dan Brown là vậy.


Sơ lược qua nội dung thì nó phù hợp cho các bạn nào thích phiêu lưu, thích trinh thám, hay tò mò mọi thứ xung quanh. Nơi nước Mỹ xa xôi kia có 1 cỗ máy tên là TRANSLTR, nó có khả năng là giải mã tất cả loại mật mã trên thế giới. Tuỳ vào độ khó, độ lạ của mật mã mà nó sẽ giải lâu hay chậm. Và để vận hành được cỗ máy này ngoài 1 khoảng tiền đồ sộ ra thì cần những bộ óc siêu việt. Và cô nàng Susan, nhân vật chính của chúng ta là 1 cô nàng sở hữu bộ óc đó. Và rồi trên đời không có gì mà mãi mãi, rồi đến 1 ngày cái máy đó không thể giải được 1 loại mật mã, mã đó là gì? Ai tạo ra? Mục đích là gì? Ảnh hưởng gì đến an ninh quốc gia không? Nguyên 1 hành trình dài không có động tác thừa của Dan Brown sẽ giải đáp cho bạn tất cả. Cô nàng Susan sẽ phải cật lực như thế nào? Song song với đó là người yêu của cô? Anh ta đang ở đâu? Bị gì? An toàn liệu có được đảm bảo hay không?


Trong cuộc sống tại sao nó lại sinh ra mật mã? Vì có những thứ được gọi là bí mật mà chỉ những người có liên quan biết. Đơn giản nhất là thông tin giữa bạn bè với nhau, hay người tình, và cao hơn là quân đội, là chính trị , nó có khả năng ảnh hưởng đến an ninh của cả 1 đất nước. Mật mã đi kèm thông tin mà, điều này khi đọc truyện Dan sẽ có những dẫn chứng từ thời La Mã cho bạn coi.


Ah, hiển nhiên là bạn nào rành rẽ về IT và an ninh quốc phòng các kiểu thì chắc hẳn sẽ tìm ra những điều vô lý, những hạt sạn trong này. Nhưng mà nhìn chung thì với lối dẫn truyện và sự liên kết của bác Dan Brown thì bậc dân thường như mình không biết được đâu là thực, đâu là hư.

Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi

Tèo.


Popular Posts

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

(Tab Widget 4)

(Tab Widget 2)

(Tab Widget 3)

(Tab Widget 1)

(Tab Widget 5) Popular Posts