Một thời ngồi trên xe bus nghe nhạc. Hầu như đi xe nào cũng mở VOV giao thông, toàn chương trình âm nhạc là chủ yếu. Quà tặng âm nhạc, âm nhạc 12h,... Ấn tượng nhất với giọng đọc của anh Nhím của âm nhạc 12h, giọng trầm ấm, những câu chuyện xoay quanh biết bao chủ đề của bao nhiêu là người. "tôi là nhím, và trưa nay,...." tự nhiên nhớ ghê!
Ngồi nghe mà cứ nghĩ như có ai đó viết cho mình. Chuyện về xe bus, có chàng sv kia lỡ đạp vào chân 1 cô sv khác và rồi bị lườm với ánh mắt sắc như dao cạo và rồi sau này đi học lại có thêm bạn để nghe chung tai phone, đm, canh me coi có bé nào xinh xinh ko để đạp mà sợ bị đánh nên lại thôi.
Chuyện về hội những người độc thân, với lý tưởng là không để PHE ĐỐI LẬP dụ dỗ, nhưng thật ra trong lòng muốn theo phe kia bỏ mẹ. Biết bao là cái lợi ích khi đang độc thân, nào là thoải mái ngắm gái, ngắm trai, mua sắm, ngủ nghỉ thoải mái, ăn nhậu thâu đêm suốt sáng ko sợ có người lo, người giận, đi chơi ko cần báo cáo, đm, láo láo, quá láo, toàn lý do.
Chuyện tình yêu. Chị ơi, anh yêu em. Nghe mới thấy lắm thằng thèm làm phi công. Mà nghĩ lại mình mà gặp đc mấy chị đó, mà mấy chị đó đúng như những gì mấy lão tả thì mình cũng muốn làm phi công. Rồi có cả mấy máy bay muốn bắt phi công mà lại ngại. Cứ lao rầm rầm đi, mắc chi ngại chời.
Cũng chuyện tình yêu, nhưng mà là chuyện chia tay. Ngược lối, nghe sao mà hụt hẫng. Tâm sự kiểu củ kẹt gì mà quen nhau, yêu nhau cứ như phim mà chia tay thì lãng nhách. Mà nhiều khi lãng nhách lại hay, chứ có kiểu tả cảnh chia tay như tiểu thuyết làm ng nghe cũng tiếc hùi hụi, vừa tiếc vừa tức.
Giờ đi xe bus không còn đc nghe radio, thay cho cái radio là cái giọng nữ đc thu sẵn: _"xe sắp đến trạm....quý khách xuống trạm vui lòng abc,xyz. đây là xe bus chuyến số ...."_. Sự phát triển nó luôn có 2 mặt. Cái giọng nói nghe vô hồn (đặc biệt là cái giọng chị google), không có tí cảm xúc, đc lặp đi lặp lại, quá quen đối với những ai hay đi, tiện lợi cho những cái khác mới đi, ức chế cho những ai buồn ngủ, và cũng tiện cho những thằng đang ngủ.
Cái năm đầu tiên lên SG thì đêm nằm nghe xoneFM, hồi đó những bài như xe đạp, mưa (Thùy Chi), Radio, Dòng thời gian, nồng nàn HN, ... Nghe thõa thích. Mà đếch hiểu sao ta có thể nghe những bài đó cả ngày bằng máy tính cho chán chê vẫn thấy không hay bằng radio, chưa kể nghe radio đôi khi nó còn rè rè nữa. Phải chăng nghe radio ta có thể cảm nhận đc là có người đang nghe chung? Có đứa mong cho bài này xuống hạng, bài mình thích lên hạng? Cái cảm giác vui vui khi mà bài hát của mình lên hạng hoặc đứng đầu, cứ như kiểu mình thích thì mọi ng cũng thích hay sao á! XoneFm top 40. Cũng vài năm rồi không nghe lại.
Đêm nay thể nào cũng search coi chương trình còn phát không và ai đang làm MC.





