Yeah! Lại là bác Ánh với những áng văn quen thuộc.
Ban đầu mình cứ nghĩ nó lại là 1 câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, nghịch ngợm, hay là buồn man mác như kiểu Mắt Biếc. Nhưng không, đây lại là truyện kể về loài vật. Tức là nhân cách hoá loài vật lên. Cụ thể là các con vật được nuôi trong 1 khu vườn gồm: chó, gà, vịt, ngựa, bồ câu. Rồi mấy con này chơi với mấy con bên ngoài như cáo, chim bói cá, chuột, dế. Hiển nhiên chú chó sẽ có nhiệm vụ bảo vệ cả đám khỏi cáo, sói hay là chim cắt gì gì đó. Và hiển nhiên trong tập thể thể nào cũng có người lớn, có trẻ con, và có cái đám lỡ dỡ, tức là chưa lớn nhưng cũng không còn nhỏ nữa. Và hiển nhiên trong 1 tập thể thì bao giờ cũng có những chuyện dở khóc dở cười (yêu nhau chẳng hạn).
Truyện không có gì gọi là đặc sắc. Đọc chơi vui, giải trí thôi các bạn. Tuy nhiên cái đọng lại trong mình là câu chuyện về “sự quyết định và sự hy sinh”. Chúng ta, ai rồi cũng đứng trước những quyết định mang tính quan trọng, đột phá, có thể ảnh hưởng đến bản thân hoặc là của 1 tập thể. Vậy quyết định như thế nào cho nó đúng đắn? Và câu trả lời thì nó lại không có đúng hay sai. Theo ông thì đúng mà bà thì lại thấy sai, mà thật ra thì nó lại rất chi là bình thường.
Chưa kể, trong quá trình đọc bạn sẽ thấy được cái thời gian “cách ly”, và những người sẵn sàng hy sinh bản thân mình để bảo vệ tập thể, nó được dẫn vào 1 cách nhẹ nhàng, nhưng đầy ẩn ý. Mình tìm hiểu thì mới thấy bác Ánh viết trong thời gian dịch đang hoành hành, người người, nhà nhà, phải cách ly, phải sống 1 cuộc sống rất rất là khác so với trước đây. Có lẽ bác viết tặng cho đội ngũ tình nguyện viên, các y bác sĩ trong đợt dịch vừa qua.
Tém lại là truyện đọc nhẹ nhàng. Phụ huynh nào có con em còn nhỏ đọc cho bé nó nghe để đi ngủ chắc tốt á. Còn bạn nào lớn lớn muốn giải khuây thì thay vì lướt tóp tóp và du tút hay phây bốc thì đọc cái này hay hơn nhiều.
Vậy hen!
Tèo!



