Pick your pen and start drawing

Life is to short to concern

Just Do It

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2022


Hãy đọc để thấy mình đang hạnh phúc, hỡi các bạn đang có cơ thể khỏe mạnh và vẫn đang có thể lướt mạng xã hội bằng điện thoại hoặc máy tính.


Mình không biết kiểu truyện này có phải là ngôn tình hay không. Nhưng mà nó viết về tình yêu đôi lứa. Gặp rồi yêu, và trước khi yêu thì cả 2 đều bị … ung thư. Cả 2 biết rằng mình rồi sẽ đi sớm thôi. Vài tháng, vài năm hay vài ngày, án tử đã được thông báo, mỗi tội không biết ngày hành quyết.


Làm mình nhớ đến anh Hieu TV. Trong 1 tập podcast anh có nói về “Những mảnh đất mắc nhất thế giới”. Và các bệnh nhân ung thư, mình nghĩ họ sẽ trải qua rất là nhiều nơi đắt nhất. 1 câu lạc bộ đắt nhất, 1 căn phòng đắt nhất, 1 giường bệnh đắt nhất, 1 quyển sổ, thậm chí là vài trang giấy đắt nhất và còn nhiều thứ hơn nữa. Bởi lẽ, nó sẽ mãi nằm ở đó, chỉ ở đó, giang dở, cho dù có được hoàn thành thì cũng không phải hoàn toàn là do chính người đó thực hiện. Ai mà không có ước mơ, hoài bảo riêng của mình. Khả năng của mỗi con người là vô tận. Nhưng điều không may là họ cứ bị chi phối là họ sẽ ra đi. Ai rồi cũng đi thôi, nhưng mà họ đi sớm hơn, và khổ cái là biết mình sẽ đi nữa.


2 nhân vật chính của chúng ta cũng vậy. Hazel và Gus đẹp trai với điếu thuốc không bao giờ cháy. Ở độ tuổi vị thành niên, chưa được 20 tuổi. Họ có sợ không? Sợ chứ? Họ có nỗi sợ lớn lao khác không? Có chứ. Mình ước chừng nó còn lớn hơn những ng bình thường, nhưng mà đôi lúc lại nghĩ có khi họ quen rồi cũng nên. Họ có sợ bị quên lãng không? Nỗi sợ chung mà, đâu phải chỉ những người bình thường, lành lặn thì mới có khát khao được ghi nhớ mãi. Họ có muốn làm người hùng không? Có luôn. Họ có muốn yêu không? Có chứ. Nhưng gần như mọi thứ vẫn giang dở.


Và … cuộc đời họ thật ngắn ngủi.


Để rồi mình nhìn lại cuộc đời mình. Nếu như biết được ngày mai mình sẽ mất đi, không còn tồn tại nữa. Thì mình sẽ làm gì? Mình có còn giết thời gian như giờ không? Có còn rãnh nữa không, có còn than thân trách phận, trách trời trách đất, còn hờn dỗi không? Hay là sẽ lao đầu vào làm những điều mà mình thật sự muốn làm nhất? Nói yêu những người mình yêu nhất, những chuyện khác, những con người khác, trôi qua mình tựa như không.


Và mình thích lời văn của tác giả. Nó không uỷ mị như ngôn tình TQ. Nhưng không vì vậy mà thiếu đi tính lãng mạn. Sự thông minh, hài hước và tinh thần tích cực của chàng Gus cộng thêm sự tò mò của cô nàng Hazel khi cả 2 đi đến Hà Lan xa xôi là phần mình thấy lãng mạn nhất và hay nhất truyện.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


Thứ Tư, 3 tháng 8, 2022

Câu chuyện nhẹ nhàng mà tinh tế, đầy ẩn ý như … bao nhiêu câu chuyện ngụ ngôn khác.


Đương nhiên thì câu truyện là hư cấu, về 1 kho pho mát nào đó trong 1 cái mê cung. Có 2 chú chuột lên là Nhanh Nhẹn và Đánh hơi với những bộ óc đơn giản, không suy nghĩ phức tạp, và thích hành động hơn việc ngồi đó và suy nghĩ về các vấn đề. Bên cạnh đó là 2 chàng trai tí hon tên là Ù Lì và Chậm Chạp, họ có tư duy của con người (vốn dĩ phức tạp), nhưng mà cái tên nói lên tất cả.





Truyện lại phản ánh về thực tế cuộc sống khá là rõ ràng. Nó như 1 kiểu remind lại cho bản thân vậy. Tóm lại là trong cuộc sống luôn phải chú ý đến những yếu tố sau:


  1. Sự thay đổi, dường như mọi thứ luôn luôn thay đổi, tất cả mọi thứ, trừ bản thân chúng ta không muốn thay đổi mà thôi, và rồi khi nhận ra là chúng ta cần thay đổi thì đó là lúc ta đã … thay đổi. He he.

Đừng bao giờ thắc mắc: “Tại sao chúng ta phải thay đổi?”, mà hãy tự ngẫm: “Tại sao ta không thay đổi được ?” - Michael Molaro.


  1. Cuộc sống này vốn không dễ dàng vì … nó luôn thay đổi. Ngay cả khi bạn đã dành cả 1 thời gian dài với bao nhiêu trí lực và công sức thì vẫn phải luôn quan sát và chuẩn bị tinh thần cho những thứ từ trên trời rơi xuống. Và nó sẽ rơi xuống vào 1 ngày rất chi là bình thường mà không hề báo trước.


  1. 1 sai lầm là ta hay tự thưởng, tự hài lòng với bản thân sau những năm tháng làm việc, có ít thành quả để rồi ta cứ nghĩ là những thành quả đó luôn ở bên cạnh. Nhưng không đâu. Vì cuộc sống vốn sẽ thay đổi.


  1. Sự chủ động, luôn luôn quan sát, để ý mọi thứ xung quanh. Để chi? Để phát hiện ra sự thanh đổi, để mà còn hành động. Thói quen bị động rất rõ trong cuộc sống như việc làm mà không có kế hoạch, rút cuộc là cứ loay hoay.


  1. Luôn luôn suy nghĩ tích cực.


  1. Bớt đổ thừa lại. Mọi chuyện đều là do bản thân mình ráo.


  1. Đơn giản hoá sự việc.


  1. Đồng đội mà tiêu cực thì tốt nhất nên nghỉ chơi (đương nhiên nếu yêu thương thì hỗ trợ, động viên, hướng dẫn,... nhưng mà vẫn không chịu thay đổi thì … nghỉ chơi).


Mình xin trích 1 đoạn văn mà mình rất thích:


Một lần nữa, Chậm Chạp nhận ra rằng điều mà người ta sợ hãi thật ra chẳng đến nỗi quá tồi tệ như người ta thường tưởng tượng ra. Nỗi sợ hãi mà người ta cứ để lớn dần lên trong tâm trí còn đáng sợ hơn nhiều so với thực tế.


Nhìn chung thì sách phù hợp với nhiều độ tuổi, dễ hiểu nhưng không kém phần sâu sắc.. Các bạn mua về đọc đi. Sáng ngồi pha tách cafe ra hiên nhà ngồi, đọc xong rồi ngủ hay ngồi chiêm nghiệm lại rồi viết review lại như Tèo thì tuỳ bạn. Nhưng mà tập viết lại đi. Sang năm ngồi đọc lại thấy khác liền, rất chi là có ích.


Nhân tiện bạn nào có sử dụng goodread thì connect với mình ở đây nhé: https://www.goodreads.com/user/show/74237707-benny-anhtibi


Popular Posts

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

(Tab Widget 4)

(Tab Widget 2)

(Tab Widget 3)

(Tab Widget 1)

(Tab Widget 5) Popular Posts