Xin chào bạn và tôi!
Như đã tiên lượng trước. Mặc dù rất muốn tránh đi những cái thói hư tật xấu mà mình đoán là sẽ có sau khi về nhà nhưng mà rồi làm sao mà tránh được. Phải công nhận là bản thân mình thật là vĩ đại, mình không thể nào đánh lại được.
Đầu tiên là việc viết blog, mình đã trễ 2 tuần chỉ vì cái thói ăn nhậu cho nó đã cái thằng người. Như đã đề ra ở blog trước, về nhà là với bao nhiêu cám dỗ. Mình lao thẳng vào vài cuộc nhậu mà mình vốn đã không được trải nghiệm tử lâu. 3 tháng chứ ít ỏi gì. Cứ như là bù lại cho những gì đã mất. Khoảnh khắc thì lâng lâng vui sướng có nụ cười, nhưng mà rồi để ngày hôm sau không thể làm việc và cơ thể thì uể oải. Tèo ơi là Tèo. Tèo đang làm gì vậy? Để rồi hứa với bản thân là sẽ không chơi nữa, nhưng mà nhưng mà nhưng mà sao lại vẫn cứ lao vào như con thiêu thân. Để rồi sang hôm sau ôm đầu tự trách bản thân nhưng lại đã quá muộn màng. Không ghi chép gì lại trong 2 tuần qua thì biết bao nhiêu chuyên bao nhiêu là cảm xúc nó trôi qua, và không được ghi chép gì lại. Chán ông quá ông Tèo ah!
Việc dậy trễ. Vâng mình không còn dậy sớm nữa trong vòng 2 tuần qua. Ừ! Nó đó, về cái là ngủ, ngủ thẳng cẳng, ừ thì có ai bắt ép mình đâu mà. Dậy trước giờ làm là được, ăn sáng uống cafe tám với hàng xóm chuyện trên trời dưới bể xong rồi mới về làm. Rồi thì ngày hết, giờ hết mà việc thì vẫn còn. Stress thì gia tăng mà công việc thì bộn bề vẫn chất đống ở đó. Đâu rồi ông Tèo sáng sáng dậy sớm uống nước ấm, rửa mặt rồi đi bộ tầm 2km rồi lại về pha cafe lên kế hoạch cho ngày mới. Chu cha ơi! làm được như trước thì ngon biết mấy. Môi trường quan trọng thiệt, nó đẩy đưa bản thân đến 1 giới hạn mới. Ở công ty ngoan biết bao nhiêu. Và rồi cái thói vô kỷ luật ấy nó kéo bản thân về với vạch xuất phát. 1 số không to tròn, béo ụ. Bỏ, bỏ ngay đi để mà còn làm người. Tuần này ít ra thì cũng né nhậu được cũng là tốt rồi. Để rồi mai làm lại con người mới đi nha Tèo. Chí ít thì cũng ngồi để viết được những dòng này.
Và lên kế hoạch cho 1 tuần mới hay 1 ngày mới hay chỉ cho riêng 1 ngày. Mình cũng không còn làm nữa. Có lần mình nhìn lại quyển sổ tay ghi chép ở công ty. Những tuần làm việc hiệu quả đơn giản là những tuần có ngày tháng và nội dung được ghi chép cẩn thận và có đánh giá. Những ngày không được ghi vào sổ là những ngày đương nhiên là làm việc không có hiệu quả. Ừ thì biết là nó tốt thì cứ làm thôi. Làm lại nhé! Mình kỷ luật với bản thân nhưng chính mình cũng phải thương bản thân mình chứ. Có cách đi, có lối đi rồi thì cứ đi thôi!
Một mớ kế hoạch được ấp ủ như vẽ tranh làm clip làm web, vâng mình cũng không làm được. Thật sự thì cứ đổ thừa cho công việc quá áp lực. Có quá nhiều việc phải làm. Vậy mà công việc thì không hoàn thành, vậy thời gian nó trôi đi đâu??? Những công việc mà tự đánh giá là quan trọng là mình thích và mình chỉ có thể làm khi mà về nhà! vậy thì giờ về nhà rồi đó. Công việc tiến triển như thế nào rồi? NO. Nó vẫn vậy. Vẫn chỉ là những ý tưởng, mơ mộng mơ hồ được dệt lên mà chưa có khung cửi.
Nhận ra làm mình không thể tiếp tục công việc hiện tại được nữa, cho dù là mình đã quá chi là cố gắng (mà có thật sự là cố gắng hay không?). Mình cứ luôn nghĩ về bản thân về sở thích của mình. Công việc mình coi như bỏ bê và rồi 1 quyết định đã đưa ra. Nghỉ việc, 3 tháng nữa thôi mình sẽ nghỉ. Như vậy là những blog 22 trở đi mình sẽ viết về chuỗi ngày theo đuổi đam mê sau khi đã quyết định nghỉ việc. Đó thật sự là 1 quyết định khó khăn. Nhưng cái gì đến thì rồi nó vẫn sẽ phải đến thôi. Cân nhắc đủ đường. Quyết định đã đưa ra, sẽ thực hiện nhưng mà còn kế hoạch để có thể duy trì cuộc sống hoặc kiếm thêm thu nhập từ nguồn nào từ đâu ra thì vẫn đang bỏ ngỏ.
Mình vội vàng lao vào 1 khoảng đầu tư. Liệu mình có tin người quá hay là tham lam và ảo tưởng quá khi mà đi vào 1 khoản đầu tư mà cái mình đang biết chỉ là 1 cái niềm tin. Một niềm tin chưa có cơ sở nào. Hời ơi, kinh nghiệm đi làm bao năm để đâu? Va chạm xã hội loài người bao lâu để đâu? Cơ mà nếu không làm thì… liệu mình có an toàn quá không? Tại sao lại không thử? Cũng đáng mà. Đó, nó cứ luẩn quẩn và rồi quyết định chơi tới vẫn được đưa ra.
Mình chưa trọn vẹn với gia đình. Đó là khi hiện tại mình không làm trọn với công việc của mình. Đó là khi mình chưa có định hướng rõ ràng và cụ thể. Thì đúng là mình không trọn vẹn với bản thân và gia đình mình. Và rồi 1 buổi nhậu ngồi tâm sự giữa 2 thằng bạn thân:
- “Mày phải nghĩ về gia đình, trách nhiệm của mày ở đâu?”
- “Ừ, chính vì nghĩ về gia đình và trách nhiệm cho nên tao mới quyết định là phải nghỉ việc. Tao phải lo cho bản thân, phải có trách nhiệm với bản thân thì lúc đó mới có đủ khả năng để làm tròn trách nhiệm với gia đình. Hiện tại mình còn không lo nổi cho bản thân, tương lai thì mịt mù thì làm sao mà chăm lo cho cái gia đình được. Phải thực hiện việc này thôi! đó là trách nhiệm”.
Mình không biết là câu trả lời như vậy nó có hợp lý hay không? Nhưng mà thật sự là mình thấy rõ ràng như vậy. Mình không hề có trách nhiệm với bản thân mình. Khi mà biết bản thân mình yếu kém và nhút nhát như thế mà mình vẫn cứ nằm trong cái vùng an toàn đó. Nó an toàn về tài chính cho bản thân và gia đình, nhưng về lâu dài nó không an toàn cho bản thân mình nữa về mặt nghề nghiệp cũng như cảm xúc của bản thân.
Ngày hôm nay và hôm qua là sự cuốn xoáy vào công việc làm thêm. Là thiết kế, là nghệ thuật là sáng tạo. Sao mà nó vui đến thế. Sao mà nó mê đến thế. Đến khi ngồi viết những dòng này thì chưa có bản concept nào chốt, tiền cũng chưa thấy đâu. Nhưng mà bản thân lại thấy vui. Nó vui là lạ. Vui vì như kiểu bản thân của mình được chìm vào trong cái công việc đó. Cho dù là nó có áp lực và stress.
2 tuần rồi là 2 tuần khởi đầu cho việc học cái mới. Thiết kế, mê quá mà. Thêm những quyển sách mới về nghệ thuật. Và rồi khi nào thì mới có thời gian để mà ngồi ngấu nghiến. Hứa sẽ làm. Tèo ngoan mà. Ha ha!
Và bây giờ là tuần mới sắp tới. 2 tuần rồi thì coi như là xé nháp. Là tự thưởng cho bản thân sau những tháng ngày sống không được thoải mái như bình thường cho lắm. Cố ghắng nhé. Xây dựng lại những thói quen tốt, những điều tích cực mới rồi sẽ đến thôi!
Giờ thì: lên kế hoạch cho tuần mới. xong rồi thì vào thiền, ngủ và mai phải dậy sớm nhé!
Mãi yêu!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét