Tôi nhớ em, và tôi nhớ đủ thứ mà tôi vốn rất thích, có những ý định trải nghiệm nhưng mà rồi cứ để bị vùi quên, cũng như những dự định là tôi vạch ra rồi không còn cơ hội để làm.
Tôi nhớ, màu hoa bò cạp vàng, màu vàng rực của mùa hè. Tôi nhớ màu đỏ của hoa phượng, nhớ những cái cây đỏ cả 1 góc đường, nổi bật lên giữa những vườn thăng long xanh ngắt, bát ngát ở Bình Thuận.
Những màu vàng của dã quỳ 2 ven đường tôi đi Tà Năng – Phan Dũng. Là cái gì đó thật nhiều rồi làm background đẹp hay là bản thân nó đẹp? Nhớ cả những hàng cây dâm bụt ra hoa đo đỏ, ngắt ra hút mật ngòn ngọt của nhà nội. Hàng cây thẳng tắp được cắt tỉa tỉ mỉ mà hồi nhỏ tôi rất hận mỗi lẫn mẹ tôi tiện tay bẻ 1 vài cành, để làm gì thì tự hiểu.
Bò cạp vàng, hình như hè mới nở, Trong khu A của trường SPKT có 1 cây. Hồi đó canh me nó trổ bông để chụp mãi, mà điện thoại thì cùi hay là do kỹ năng ko có nên không có được tấm nào ưng ý. Hứa với lòng là thể nào cũng có ngày quay lại với cái máy xìn xịn hơn để chinh phục ẻm. Nhưng rồi đi làm và rồi bla bla,… thật ra là do mình, vẫn cứ bị cuốn vào cuộc sống xô bồ. Dọc đường đi làm cũng có vài ba cây, mình cứ thấy nó đẹp, nó cứ rực rỡ với cái màu vàng của mùa hè. Gần nhà nội cũng có 1 cây, không biết bị chặt chưa, có lần đi xuống chỉ vì phải đi qua đó chụp cho bằng được tấm hình.
Cây phượng đỏ. Những năm phổ thông không ấn tượng với phượng đỏ, vì những trường mình học không có trường nào có phượng. Hay là do không quan tâm thì không nhớ. Bị nhớ cái màu đỏ đó là cái lần về đất Bình Thuận đi đám cưới thằng bạn thân. Mùa hè, nắng đổ lửa cái đất miền Trung, đi xe máy ra tới đó chỉ muốn dục mẹ nó xe lao xuống sông tắm nhưng sợ bị cảm nên thôi. Thằng bạn chở mình vốn là thằng ba trợn lại chỉ cho tôi: “mày thấy mấy cây phượng không? Đẹp!”. Đờ mờ, nó là cái thằng ba trợn ba trạo mà lại thấy cái đẹp, ôi thôi, tôi sai rồi. Mênh mông màu xanh của thăng long và những con đường đất vòng vèo lại có những góc rực lên 1 màu đỏ. Thật sự là cũng làm cho mình thấy nhè nhẹ, đẹp mà.
Mùa hè! Mùa của tuổi thơ! Mùa của những lời hẹn! Mùa của sự chia ly!
Giờ thì đang nghe đồn hoa gạo đang nở ở miền Bắc, một lời hẹn, sẽ sắp xếp ra chiêm nghưỡng.
Cái đẹp không được lưu bằng kỹ thuật số mà là ký ức =))) sến vl. Cơ mà nó thật.
Ở SG thì có mùa lá me bay, bay rợp trời làm cái anh chị lao công quét mệt nghĩ. Và cũng là nguồn cảm hứng cho nhiều tâm hồn mơ mộng sáng tác. Có lần đi qua đường Điện Biên Phủ thấy được vài cây gì đó nở hoa màu hồng hồng, đo đỏ, nhìn dễ thương phết. Về đọc báo thì biết được cây đó chỉ nở được vài ngày thì phải, hơi bị hụt hẫng.
HN thì có mùa thu, nghe đồn đẹp lắm nhưng mà vẫn chưa được thị phạm. Đợi đấy! Em ráng đẹp lâu lâu nhé!
Là do điều kiện thời tiết hay là kinh tế mà những con đường SG không có những hàng cây như hoa Anh Đào ở Nhật? Hay là do đất không có mà đậu xe lấy đâu ra đất trồng cây? Hay là do cuộc sống quá hối hả, thấy SG lúc nào cũng vội vội vàng vàng, đâu ai rãnh đâu mà gọi là thả hồn theo hoa theo hương? Hoa thì không có chứ hương thì hít khói xe, bụi bặm rồi lại sinh bệnh! Mà nhắc vụ cây cối vẫn tiếc đứt ruột mấy cái cây xà cừ bên đường Tôn Đức Thắng, tiếc! Giờ đi nghang qua đó chỉ thấy nắng vào ban ngày và trống vắng vào ban đêm. Còn thêm cái cây bổ chảng ở cổng chào Biên Hòa nữa, bị cưa luôn...
...
Lười viết quá!
...
Lười viết quá!
AnhTiBi

0 nhận xét:
Đăng nhận xét