Thứ Năm, 8 tháng 4, 2021



Nỗi sợ!

"Thử quay lại chỉ vào mặt, eh nỗi sợ, tao không tin mày"

Dạo gần đây nghe lại Rap của WoWy, cái bài "bật đèn lên" làm mình phải nghe tới nghe lui. Lão đại viết như thể viết cho tâm tư của Tèo.

Khi nghe cái lyric nó cứ quen quen. Quen vì nó cứ nói về cuộc sống của chính mình, quen vì mình có đọc được ở đâu đó về nội dung này, 1 cảm giác phải làm gì đó mà lại quên mất, và khả năng sau này sẽ quên luôn. Đó chính là quyển "chiến thắng con quỷ trong bạn", 1 tác phẩm của Napole Hill, một tác giả khá là quen thuộc với các tác phẩm như "think and grow rich", " the law of success",...

Thế thì nỗi sợ là gì? Và mình có nỗi sợ trong chính bản thân mình từ khi nào? Cơ chế hình thành của nó là gì? Và có phương pháp nào hạn chế được nó không? (vì nó vốn là 1 cảm xúc tiêu cực cho nên phải diệt).

Nhìn trên phương diện khoa học thì nỗi sợ là "cảm giác khó chịu do nhận thức về mối nguy hiểm, cho dù là thật hay tưởng tượng".

Còn nhìn trên cái góc nhìn đơn giản của Tèo thì đơn giản sợ là "một thứ cảm giác mà mình cảm thấy nguy hiểm, nguy hiểm có thể làm bản thân mình hoặc người thân bị đau hoặc tử vong, còn nói rộng ra là có thể làm cho bản thân hoặc người thân mình bị: bẽ mặt, mất mặt, xấu hổ, tập thể của mình rơi vào bế tắc, khó khăn nguy hiểm,...". Nỗi sợ được hình thành từ hồi còn nhỏ. Và ác 1 cái là chính người lớn lại chính là người deo rắc hoặc tập cho chính trẻ con SỢ, để rồi sợ như là 1 thói quen, 1 bản năng. Cá nhân Tèo thấy cái này phải được nhìn nhận lại 1 cách nghiêm túc và phải bài trừ, trừ hẳn.

Ví dụ: đứa trẻ không làm theo lời của lời lớn thì sẽ bị hù, hù là có ông kẹ, ông ba bị, ma cọ kìa kìa kìa. Đứa nhỏ đến giờ ăn mà không chịu ăn thì sẽ có 1 ông ba bị nào nó bắt đi, mà nhục cái là sống đến 30 năm sắp có lẻ rồi mà Tèo vẫn chưa thấy mặt mũi mấy ông bà đó và không biết là có tồn tại hay không??? Và nhục hơn nữa là mang người lớn ra để hù. Nghĩ sao 1 con người đẹp trai, hiền hậu và nhân ái như Tèo mà cũng được mang ra để hù???? Để kể cho nghe: có lần đi chơi thăm người quen, lâu năm mới gặp. Anh chị có con khoảng 3,4 tuổi gì đó, Tèo đến chơi vào lúc cô giúp việc đang cho bé nó ăn, và ... nó không chịu ăn. Thế rồi Tèo xuất hiện với gương mặt khôi ngô tuấn tú kèm theo nụ cười tỏa nắng, vậy và cô giúp việc nói : "kìa kìa, ăn đi không chú đó đánh kìa, chú đó ghê lắm đó"?????
ĐM, qq gì vậy??? Trong đầu Tèo đếch còn cái khái niệm lịch sự quần què gì nữa. Tui thì đụng chạm đếch gì đến nhà bà đâu mà lại gieo tiếng ác cho tui??? Từ con người khôi ngô tuấn tú với nụ cười tỏa nắng là vậy, nhưng mà Tèo lại nổi cơn xấu tính, cau có, khó chịu, ích kỷ, thù vặt và bao dai (chỉ vì xuất hiện không đúng lúc, sai người và sai luôn thời điểm). Và rồi y chang là đứa cháu đó về sau nó không dám lại gần Tèo. MÓA. Tao tức á!

Tèo dễ thương mà!

Và rồi là những cái nỗi sợ khác được tăng dần lên theo độ tuổi. Sợ bị ăn đòn (cái này là sợ bạo lực), sợ xấu hổ, sợ làm mất mặt gia đình. Nếu nói về vấn đề giáo dục Tèo ít khi thấy được các câu nói như: học đi, nếu không học thì ngu, không biết sử dụng cái này cái nọ vào cuộc sống để dùng, đội nón vào cho nó an toàn, cài seat belt vào để lỡ xe có sự cố thì đỡ văng cái xác mày đi,... bla bla mà lại là học đi, điểm kém nhục lắm, học không bằng ai cũng nhục, đội nón vào không thì công an bắt? cài seat belt vào không thì công an bắt. Hoàn thành công việc chứ đừng để bộ phận bị bẽ mặt??? và hằng hà sa số những nỗi sợ khác được đưa ra từ người nói cho đến người nghe, hỏng hỏng.

Trong quyển sách "chiến thắng con quỷ trong bạn" có những dẫn chứng rất cụ thể về nỗi sợ và cách khắc phục, tuy nhiên tác giả khẳng định 98% con người không thể làm được, 2 % còn lại mới có thể làm và đạt được đỉnh của thành công. Thêm nữa đó là đánh nhau, ở VN những triều đại nào mà đếch ngán bố con nhà nào thì thời điểm đó hiển hách và ngược lại.

Cho nên việc đếch gì phải sợ! Nên dạy cho trẻ biết đúng biết sai, mà không những trẻ đâu. Mình chỉ sợ cái ĐÚNG, mình sợ hơn nhiều khi mình làm SAI. còn làm đúng thì đếch việc gì phải sợ. Lúc không sợ thì sẽ có thêm niềm tin, có niềm tin thì tự tin, tự tin thì làm gì cũng dễ, đương nhiên là còn nhiều yếu tố về kỹ năng đi kèm, nhưng cái này quan trọng.

"những điều mà e không biết trên bài thi"...."chúng ta đều có nỗi sợ để niềm tin đi xa"! đó.
"chúng ta đã phớt lờ đó biết bao ngày", "cuộc sống không hoàn hảo, nên ai cũng sẽ mắc lầm lỗi" à, có cái sợ là sợ sai. Sợ làm sai, chọn sai? Ủa chứ cuộc đời này cái gì cũng đúng chắc, hoàn hảo nhất thì có tự nhiên thôi, ấy vậy mà cũng có con người xuất hiện để rồi đảo lộn đi cái tự nhiên vốn có.

Mọi người nghe nhạc nhé bài "bật đèn lên" của Wowy.

Nếu rãnh hơn nữa thì mua quyển "chiến thắng con quỷ trong bạn về đọc nhé" ngồi quán cafe, lâu lâu gật gật đầu ra vẻ tâm đắc, rồi nhấc ly cafe lên nhấp 1 ngụm xong ánh mắt nhìn xa xăm (cafe nay hơi nhạt) rồi lại cúi mặt đọc tiếp.

Tém lại là sợ CC!

YOLO!

AnhTiBi

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

(Tab Widget 4)

(Tab Widget 2)

(Tab Widget 3)

(Tab Widget 1)

(Tab Widget 5) Popular Posts