Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

 Xin chào các bạn và tôi!


Hôm nay là ngày 05.Dec.2021. Như vậy là tuần rồi tôi đã không có biết blog như đã dự định. Và thật sự thì 2 tuần vừa rồi nó cũng không khá hơn so với những tuần trước là mấy. Cho nên việc mình không biết blog là vậy.


Nhưng sang tuần này thì phải viết. Đơn giản chỉ là để duy trì cái thói quen ngồi cào phím về cuộc sống của mình trong tuần vừa rồi.


Tóm ghọn lại trong 2 tuần vừa rồi: công việc vẫn ì ạch, deadline đến thì kệ nó, không dậy sớm được buổi nào, thậm chí còn ngủ dậy trễ, cafe thì vẫn uống đều, dự án cá nhân thì không bắt tay vào làm, học những cái mới thì càng ít hơn nữa.


Và sau đây là những cái mà mình học được trong 2 tuần qua.


Quản lý chi tiêu: vô tình mình được giới thiệu đến kênh của anh Hieu.tv. Anh này thì chuyên nói về vấn đề tài chính, ảnh có 1 seri khá là dài nói về tự do tài chính, và cái đầu tiên mình nhận ra đó là quản lý chi tiêu của mình nó quá chi là sai. Mà thật ra thì mình biết nó sai từ lâu rồi chứ không phải bây giờ mới biết. Nhưng có thể hiện tại mình đã có cái gọi là khát khao đến tự do tài chính cho nên mình tập trung vào nó hơn, để ý hơn và chịu học hỏi hơn. Có thể mình sẽ có 1 bài nói về tự do tài chính trong tương lai (khi mà mình thấy là mình thật sự bước trên con đường đó, chứ không phải là chờ đến khi mình đã đạt được ngưỡng tự do tài chính).


Quay lại vấn đề thì mình đã không làm 1 việc mà gần như là quan trọng nhất đó là quản lý chi tiêu, nghe thì đơn giản thôi nhưng mà vô cùng hiệu quả. Chỉ đơn giản là ghi nhận lại việc mình đã chi tiêu cái gì, bao nhiêu tiền, mục đích là gì và vào thời gian nào thì mình đã có được 1 lượng dữ liệu lớn để phân tích cho bản thân mình cần chi tiêu bao nhiêu trong 1 tháng và có khả năng saving được bao nhiêu. Thật ra mình có làm việc này trong 1 năm đổ lại đây, nhưng mà nó thiếu yếu tố sát sao và chi tiết. Sát sao ở chỗ là 1 tháng mình làm 1 lần, thành ra có những khoản chi tiêu trong tháng mình quên mất là mình chi cho việc gì. Chi tiết là việc mình liệt kê ra được cái khoản chi tiêu đó là mình chi tiêu cho hạng mục nào? (bắt buộc phải chi như điện nước, điện thoại, tiền trọ, chi tiêu cho bản thân như học tập hoặc cho sức khoẻ, hay là việc mua sắm những món đồ không cần thiết mà chỉ vì là mình thích, và khoản nào gọi là chi tiêu hoang phí). Đó, có cái đó thôi chớ mà nó hiêu quả lắm ah. Cũng may là mình có ghi lại trong 1 năm qua, cho nên vẫn có được cái dữ liệu mà cá nhân nhận thấy là cũng đủ để dùng, đủ để phân tích. Thì hỡi ôi, chỉ khoảng 30% số tiền hàng tháng mình chi ra là đúng thôi, còn lại là tào lao từa lưa hết. Ôi cái thằng Tèo. Thôi thì biết rồi thì làm lại vậy. Học cách saving thôi. Cơ mà đơn giản vậy thôi, trong 2 tuần mình review lại dữ liệu của 1 năm qua, rồi mở 1 tài khoản gọi là saving thì nhìn vào tài khoản saving thấy hú hồn liền. Cũng là con số đáng kể đấy, thật ra là có vài người bạn mượn tiền mình, vô tình trả vào lúc này nên mình để vào saving luôn, vì tiền chi tiêu đã có rồi. Thiệt tình, nhìn mà sợ. Nếu để khơi khơi bên ngoài là lại xài mất ngay.


Đọc sách: tính ra thì thời gian qua cũng quay trở lại được với những quyển sách thân yêu. Hãy đợi đấy. Ta sẽ nạp vào đầu những câu chuyện vô tiền khoáng hậu và những kiến thức siêu kinh điển mà đúng hay sai thì còn tuỳ vào bản thân và hoàn cảnh áp dụng.


Thông báo về quyết định nghỉ việc: mình đã giải bày với sếp về quyết định của mình. Hiển nhiên sếp ủng hộ, không biết nên vui hay nên buồn.


Cuộc đời long đong khi cứ phải suy nghĩ nhiều mà làm thì lại ít: là cái mà mình thấy ở bản thân và một vài người thân. Như thể đọc, nghe, xem nhiều, rồi lại chìm đắm tư tưởng vào cái thế giới do người khác vẽ ra, mà cứ tự hỏi sao mà tác giả lại viết giống cuộc đời mình như thế? Loay hoa loay hoay trong cái cuộc sống giả lập mà mình tự tạo ra với sự hướng dẫn tận tình của nhà văn hay là đạo diễn. Cứ suy nghĩ coi cuộc đời mình như vậy là sao? Rồi mình sẽ như thế nào? Mình làm được gì? Mình như thế này là do cái gì? Do trời đặt? Do sinh lý, cơ địa, hay do môi trường xung quanh hay là gien di truyền hay là do lịch sử loài người nó như vậy? Hỡi ơi, nghỉ ít thôi, kiếm gì mà làm giùm tui cái. Làm đi rồi có kết quả là biết ah. Như tui nè, hiện đang làm, mặc dù là làm biếng á, nhưng mà ít ra cũng có kết quả biết được là mình không phù hợp cho nên phải học hỏi thêm cái khác để rồi mà chuyển đổi.


Hay là mình quay lại với việc viết bằng bút và giấy. Cái này liên quan đến 1 việc mà mình đang học. Mình vốn cũng thích viết và nhận được 1 chia sẻ khá là hay đó là viết lại cái bài mà mình thích, hiển nhiên là bài đó nó phải hay nha, được mọi người đón nhận nha. Ah mình đang nói về coppy writting nha. Và phải viết bằng bút chứ không được đánh máy. Viết chừng nào thuộc thì thôi. Nghiệm lại thì cá nhân cũng thấy đúng. Thứ nhất là hồi đi học cũng viết khá là nhiều, và thứ hai là những việc đơn giản nhưng cơ bản thì luyện nhiều, luyện tới luyện lui thì cái skill đó sẽ hoàn thiện dần dần và đi đến chỗ hoàn hảo. Với lại đâu cần phải làm cái gì khó khăn cao siêu làm gì, hoàn thành xuất sắc cái cơ bản là thành công rồi.


Dị hen. Phải công nhận việc ngồi gõ ra những suy nghĩ nó làm mình tỉnh táo và thấy vui hơn hẳn. Vậy mà cái lười nó làm cho mình xa rời đi cái niềm vui dễ kiếm này. Tức á.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

(Tab Widget 4)

(Tab Widget 2)

(Tab Widget 3)

(Tab Widget 1)

(Tab Widget 5) Popular Posts