Xin chào các bạn và tôi!
Xin chào. 1 tuần của mọi người trôi qua như thế nào?
Tuần rồi thì không có gì là đặc sắc với cá nhân minh. Công việc thì vẫn vậy thôi, không mấy gọi là tiến triển cho lắm. Nhưng mà so ra thì ổn hơn trước. Có lẽ là do những hành động tích cực mà mình đã làm được trong tuần vừa rồi.
Có thể là do ảnh hưởng của việc ngồi viết được thường xuyên hơn, có tìm tòi và học hỏi thêm nhiều thứ mới hơn, có sự vận động mạnh hơn làm cho cơ thể và tinh thần thấy thoải mái hơn. Thật ra là nó chỉ có cái gọi là bước chuyển thôi nha chứ không có gì gọi là rõ rệt, nhưng ít ra thì đó cũng là những tính hiệu mừng.
Tuần rồi không dậy sớm được toàn tuần, nhưng ít ra cũng được 3 ngày. Là 1 con số khá hơn so với những tuần vừa rồi. Cũng có thể vì vậy cho nên mình có cảm giác vui vẻ hơn.
Mình quên mất là việc hoàn thành những việc nhỏ nhoi lại có thể làm cho mình vui vẻ và có khả năng làm thêm những việc khác để nâng cao được hiệu quả công việc cũng như là cải thiện cảm xúc của bản thân.
Đơn giản như việc ngồi viết cái blog này hay là ngồi đọc lại những gì mình đã viết thôi là đã làm cho mình thấy vui vẻ hơn rồi.
Tâm trạng hiện trạng vẫn kiểu vô định và hoang mang, vì con đường phía trước là 1 con đường sao mà vô định quá. 1 canh bạc quá lớn đối với mình.
Liệu rằng mình có đi nổi không?
Việc chuẩn bị của mình đã đầy đủ chưa?
Quyết định của mình có chính xác không?
Mình có kiên trì được với nó không?
Hiệu quả nó sẽ như thế nào?
Với cái việc hay bị cảm xúc chi phối thì liệu mình có thế lỳ lợm để mà cứ thế mà đi tiếp hay không?
Việc học hành như thế này liệu có hiệu quả hay không?
Lỡ như mà có sự cố gì xảy ra thì sao?
Lượng tiền saving như vầy thì có đủ hay không?
Những dự án cá nhân, những hạng mục đầu tư hiện tại lỡ như mà nó bị lỗ thì sao?
Hàng trăm hàng ngàn những câu hỏi nó cứ lởn vởn và nhảy múa trong đầu của mình.
Và rồi, 1 sự kiện làm mình hơi bị hoang hơn, khi mà vấp phải 1 ý kiến, quan điểm sống từ 1 người. Mình thật sự lo lắng cho con người này. Bởi lẽ mỗi người có 1 quan điểm sống, có 1 chí hướng, có một sứ mệnh để thực hiện, may mắn nếu như tìm được cái sứ mệnh của mình sớm. Nhưng! Nhưng! Nhưng! Nếu xác định sai sứ mệnh của mình thì sao? Mình hoang mang khi gần như người bạn này của mình có vẻ như không đặt nặng vấn đề tiền bạc cho lắm. Đây là 1 câu chuyện dài.
Thứ nhất: mình có đủ hiểu tâm tư nguyện vọng của người ta hay không? Qua những câu chuyện ngắn, những lời tâm sự như vậy thì liệu thực sự mình có hiểu được tâm sự của người ta hay không? Mình cứ hy vọng là mình hiểu sai.
Thứ hai: nếu không may cảm nhận của mình là đúng thì lại 1 câu hỏi nữa xuất hiện trong đầu mình. 1 việc hiển nhiên thôi, đó việc nhận định đúng sai, nói 1 cách chính xác hơn thì đó là làm như thế nào để hiểu đúng được 1 vấn đề. Cùng là 1 quyển sách, cùng là 1 clip, cùng là 1 câu nói truyền cảm hứng, cùng là 1 nhân vật truền tải thông tin. Nhưng mà làm như thế nào để hiểu đúng được nội dung mà tác giả muốn truyền tải đến mình? Mình đánh giá là người bạn của mình đang hiểu theo cái cách mà người đó muốn hiểu chứ không phải là hiểu theo cái mà người khác muốn truyền đạt. Và rồi nó sẽ tệ hơn nữa nếu như bản thân lại chỉ muốn đọc hoặc ghi nhận thông tin mà họ muốn ghi nhận, hoặc tệ hơn nữa là cứ bám chặt lấy 1 quan điểm trong đầu là bản thân mình đã là như thế, thì mình phải là như thế, và mọi ng cũng nên là như thế, và những gì người ta nói cũng là như thế. Tai hại, tại hại vô cùng. Kiến thức là việc mình phải tìm hiểu, và phải tìm thật nhiều, từ thật là nhiều nguồn, từ quá khứ cho đến hiện tại, từ đông sang tây, từ tác giả này đến tác giả khác. Nếu như cố tình thu nạp vào những kiến thức mà mình muốn thu nạp thì thật là tai hại. Cứ như vậy thì những gì mình nạp vào đầu nó sẽ không rộng và thậm chí là cũng không sâu. Vô tình làm cho quan điểm của bản thân trở nên 1 ... gọi là luôn có 1 cái góc nhìn 1 chiều. Dùng từ phiến diện không biết là có đúng hay không.
Và là chuyện tiền bạc nữa. Nó lại là 1 chuyện tế nhị, và càng tế nhị thì càng nên nói thẳng. Ai cũng cần tiền và tiền, tôi nói thẳng ra là nó quan trọng nhưng nó không là tất cả.
Đó đơn giản với tôi nhưng mà nói ra sẽ có những tranh luận nảy lửa cho mà coi. Và bản thân đánh giá những người nói tiền không quan trọng thì thật ra là đếch làm ra tiền nên oang oang nói thế cho nó sang, thậm chí khi thấy ai nó đi làm để kiếm tiền hăng say, hoặc bàn về đầu tư thì người đó sẽ nói là suốt ngày chỉ biết đến tiền. Quan điểm về tiền tôi đã nói rồi. Nó quan trọng vì nó là vật trung gian để trao đổi hàng hoá, hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng tiền mà, như vậy là đủ quan trọng rồi, từ điện nước, internet, đổ xăng, giữ xe,... sinh hoạt hàng ngày có cái gì mà không cần tiền, đến cái tăm xỉa răng cũng được mua bằng tiền. Đó là sinh hoạt, là chi tiêu, như đã nói ở Blog trước, tôi đang đề ra cho mình hành trình về tự do tài chính. Thế thì có 1 việc cần làm là phải saving được 1 khoản tiền để dùng trong những tình huống cấp bách như ốm đau, tai nạn. Đó là việc tốn khá là nhiều tiền, và không dàn trải trong 1 thời gian dài, mà là 1 cục tiền ngay lập tức phải có, tuỳ vào nặng nhẹ, nhưng nếu không có khoản đó thì chuyện gì sẽ xảy ra? Và biết bao nhiêu là hệ luỵ xảy ra khi mà trong nhà có ai đó nằm xuống? Tiền điều trị là 1 một, người bị bệnh hiển nhiên là không làm ra tiền trong 1 khoảng thời gian, rồi phải có người chăm, người đi chăm sẽ không thể đi làm, là lại tốn thêm 1 khoản, hết bệnh về đâu phải là đi làm được liền, lại tốn thêm 1 khoảng nữa, rồi điều trị xong lại phải có thuốc men, ăn uống để hồi phục sau đó. Chưa kể tiền đi lại, rồi cái khổ nữa là về tinh thần, cái việc ốm đau nó đã mệt rồi, hậu quả sau đó người thì mệt mà lại không có tiền và phải suy nghĩ làm sao để có tiền nó còn hại đầu óc thêm 1 khoảng thời gian nữa. Hiển nhiên nếu không may bị ốm đau bệnh tật thì cho dù là người có tiền saving sẵn thì cũng mệt thôi, nhưng mà sẽ đỡ hơn nhiều về mặt tài chính, khi mà đã có 1 khoản saving rồi thì việc quan trọng là điều trị rồi nghỉ ngơi cho khoẻ thôi để rồi có thể lao động trở lại. Và chắn hẳn là thời gian hồi phục sẽ nhanh hơn vì tinh thần cũng thoải mái hơn mà.
Haiz! Nói về việc đam mê này nọ và làm công việc mình không thích để kiếm tiền là 1 đề tài muôn thuở. Nhưng làm gì thì làm vẫn phải có 1 khoảng tiền để dành các bạn ah. Sống vì đam mê mà không có tiền trong 1 khoảng thời gian dài thì chỉ có mà chết đói thôi. Mấy ai may mắn vừa được làm việc mình thích vừa có thu nhập khá và ổn định trên công việc đó.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét